Ẩn ý về tính cấp bách trong tựa đề phim có chút mỉa mai, bởi vì phim
diễn ra những 3 giờ 16 phút, sức nặng kịch tính được tích lũy qua những
cuộc trò chuyện dài, những khoảnh khắc im lặng chậm rãi và nhịp sống
thường nhật bên trong một viện dưỡng lão ở Paris.

|
Ryusuke Hamaguchi (giữa) trên trường quay All of a Sudden
|
Câu chuyện theo chân Marie-Lou Fontaine (Virginie Efira), giám đốc một
trung tâm chăm sóc ở ngoại ô Paris, đang nỗ lực giới thiệu Humanitude,
triết lý chăm sóc của Pháp coi người cao tuổi mắc chứng mất trí nhớ là
những con người trọn vẹn. Cơ duyên đưa cô gặp Mari Morisaki (Tao
Okamoto), đạo diễn sân khấu người Nhật Bản mắc ung thư giai đoạn 4 đang ở
Paris để dàn dựng một vở kịch, hai người phụ nữ bị thu hút bởi cùng một
niềm tin kiên định rằng kiên trì với niềm tin của mình có thể tạo ra
thay đổi thực sự.
Nguồn tư liệu cho bộ phim
All of a Sudden
là một cuốn sách năm 2019 gồm 20 bức thư trao đổi giữa triết gia Makiko
Miyano, đang hấp hối vì bệnh ung thư, và nhà nhân chủng học Maho Isono.
Đây là một tác phẩm gần như không thể chuyển thể — trừu tượng, riêng tư
và không có cốt truyện tuyến tính.
Đối với Hamaguchi, 47 tuổi, chính thách thức đó đã thôi thúc anh làm việc với cuốn sách.
“Cuốn sách hầu như không có yếu tố hình ảnh nào,” anh nói với
Japan Times từ văn phòng của mình ở Tokyo, hai tuần sau Liên hoan phim Cannes lần thứ 79, nơi
All of a Sudden
ra mắt thế giới trong phần thi chính thức và hai diễn viên chính cùng
thắng giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất. “Về cơ bản, đó là trao đổi
tâm tình giữa hai học giả, vì vậy những gì diễn ra rất trừu tượng, rất
hàn lâm. Thách thức là làm một bộ phim có thể tiếp cận được đông đảo
khán giả mà không mất đi tính chất đó.”

|
Virginie Efira và Tao Okamoto đảm đương thách thức đáng kể là diễn xuất một phần bằng ngôn ngữ của người kia
|
Hamaguchi đã dành gần hai năm suy nghĩ ý tưởng này, nhưng không tìm được
điểm khởi đầu. Bước đột phá đến khi hãng sản xuất phim Cinefrance của
Pháp mời anh một dự án hợp tác.
“Đó là lúc tôi ngộ ra,” anh nói. “Tôi nghĩ đến Eric Rohmer, ví dụ như phim
My Night at Maud’s
(1969), bộ phim được xây dựng gần như hoàn toàn dựa trên những cuộc đối
thoại triết học, vậy mà vẫn thu hút được một triệu khán giả ở Pháp. Có
một lượng khán giả có thể đón nhận kiểu đối thoại đó như một hình thức
giải trí. Vì vậy, tôi nghĩ, nếu một trong hai nhân vật chính của tôi là
người Pháp và người kia là người Nhật, và họ thực sự trò chuyện với
nhau, hiện diện trực tiếp cùng nhau, không chừng có thể trở thành một bộ
phim.”
Tác phẩm ra đời là phim đầu tiên của Hamaguchi được quay
gần như hoàn toàn ở nước ngoài, một dự án hợp tác quốc tế mà khoảng 90%
cảnh quay được thực hiện tại Paris.
Hamaguchi tiếp cận một thành
phố xa lạ tương tự như cách anh tiếp cận một vùng miền xa lạ của Nhật
Bản: hòa mình vào thế giới mà anh dự định quay phim.

|
Hai diễn viên chính cùng thắng giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của Cannes 2026
|
Anh đã dành hai tháng ở Paris để nghiên cứu các cơ sở chăm sóc, tham dự
các buổi huấn luyện của Humanitude và thảo luận với các diễn viên người
Pháp. “Tôi luôn ngưỡng mộ Paris qua lăng kính điện ảnh Pháp,” anh nói,
“nhưng chỉ ngưỡng mộ thôi thì chưa đủ để làm phim ở đó. Điều tôi cần làm
là có đủ tư cách quay phim về thế giới đó — phải sống trong đó trước
đã.”
Làm việc với đoàn làm phim Pháp mang đến nhiều bất ngờ.
Hamaguchi nhận thấy sự thẳng thắn, chân thành và những cuộc thảo luận
sôi nổi trên trường quay vừa khiến anh bối rối, nhưng cuối cùng lại mang
đến sự tự do.
“Người Nhật có lẽ không thẳng thắn như vậy,” anh
cười khẽ nói. “Đôi khi các diễn viên Pháp thấy cách diễn đạt của tôi là
không được rõ ràng. Họ muốn phản hồi xác đáng.”
Nhưng với anh,
điều gây ấn tượng nhất là quy định pháp lý về giờ làm việc. “Ở Pháp, làm
thêm giờ được quy định trong hợp đồng, và nếu bạn bắt người ta làm việc
quá giờ, nhà sản xuất phải trả nhiều hơn đáng kể,” anh nói. “Vì vậy,
các nhà sản xuất đương nhiên có xu hướng kiểm soát lịch trình. Điều đó
nghĩa là thời gian nghỉ ngơi được tích hợp vào chính hệ thống làm phim.
Nhật Bản nên nghiêm túc suy ngẫm cách làm này.”

|
Xuyên suốt All of a Sudden là một vở kịch trong phim, vở
độc diễn về Franco Basaglia, bác sĩ tâm thần người Ý đã phá bỏ hệ thống
bệnh viện tâm thần của đất nước mình vào những năm 1970, do Mari đạo
diễn và diễn viên người Nhật giàu kinh nghiệm Goro (Nagatsuka) thể hiện
|
Ở trung tâm của bộ phim — và có thể nói trong toàn bộ triết lý làm phim
của Hamaguchi — chính là lời thoại. Các cảnh quay dài, các cuộc hội
thoại giữa các nhân vật phức tạp và không vội vã.
Trong
All of a Sudden,
một cuộc trao đổi ngắn ngủi qua đêm giữa Marie-Lou và Mari diễn ra
trong thời gian thực, như thể cuộc trò chuyện của họ lan ra khỏi rạp
chiếu phim đi vào đường phố Paris.
“Tôi dựa cả vào lời thoại để
tìm ra câu chuyện,” anh nói. “Kể cả đã có cấu trúc tổng thể, tôi vẫn cần
phải tự hỏi kiểu trao đổi nào, lời lẽ và cử chỉ nào sẽ giúp hai người
này đạt đến chiều sâu thân mật mà tôi cần trong một đêm duy nhất? Tôi để
các nhân vật thực sự trò chuyện với nhau trên trang giấy cho đến khi
chính tôi tin rằng có sự chân thực giữa họ. Nếu tôi tin, các diễn viên
cũng có thể tin. Và nếu các diễn viên tin, máy quay có thể ghi lại.”
Sự
ăn ý giữa Efira và Okamoto, thể hiện rõ trong những cảnh quay dài, đã
phát triển một cách tự nhiên trong quá trình sản xuất. Nhưng họ gặp nhau
lần đầu qua cuộc gọi video, thiết thực hơn.

|
Sự ăn ý giữa Efira và Okamoto, thể hiện rõ trong những cảnh quay dài, đã phát triển một cách tự nhiên trong quá trình sản xuất
|
“Tôi không biết liệu đó có phải là rung động ngay lập tức hay không,”
Hamaguchi nói. “Cả hai đều đang dò dẫm. Nhưng một khi bắt đầu quay phim,
hầu như họ luôn ở bên nhau, cùng nhau chờ đợi giữa các cảnh quay, phụ
thuộc vào nhau trong mỗi cảnh. Diễn xuất là sự phụ thuộc lẫn nhau. Bạn
cần người kia. Tôi nghĩ cả hai đều cảm nhận điều đó sâu sắc, và dần dần,
mà không cần bất kỳ can thiệp nào từ tôi, giữa họ đã hình thành mối
liên kết vô cùng mạnh mẽ.”
Cả hai nữ diễn viên còn đảm đương
thách thức đáng kể là diễn xuất một phần bằng ngôn ngữ của người kia.
Efira học tiếng Nhật, trong khi Okamoto và diễn viên kỳ cựu Kyozo
Nagatsuka diễn các cảnh bằng tiếng Pháp. Hamaguchi khẳng định điều anh
muốn không phải là bắt chước ngữ âm mà là thấu hiểu thực sự. Anh yêu cầu
Efira nắm bắt ý nghĩa của những từ tiếng Nhật mà cô đang nói để cô có
thể trò chuyện thực sự với Okamoto, chứ không chỉ đơn thuần là diễn
cùng.
Xuyên suốt
All of a Sudden là một vở kịch trong
phim, một vở độc diễn về Franco Basaglia, bác sĩ tâm thần người Ý đã phá
bỏ hệ thống bệnh viện tâm thần của đất nước mình vào những năm 1970, do
Mari đạo diễn và do diễn viên người Nhật giàu kinh nghiệm Goro
(Nagatsuka) thể hiện.

|
Marie-Lou Fontaine (Virginie Efira, giữa), giám đốc một trung tâm
chăm sóc ở ngoại ô Paris, nỗ lực giới thiệu Humanitude, triết lý chăm
sóc của Pháp coi người cao tuổi mắc chứng mất trí nhớ là những con người
trọn vẹn
|
Marie-Lou đấu tranh để đưa Humanitude đi vào một cơ sở không mấy nhiệt
tình còn Mari lấy hoạt động sáng tạo làm cách chống lại bệnh tật, theo
nghĩa nào đó, đều là những cuộc chiến biến điều không thể thành có thể.
“Những
gì Basaglia đã làm, những gì Humanitude thực hành và những gì Isono thể
hiện trong những bức thư gốc, tất cả đều xoay quanh cùng một điều,”
Hamaguchi nói. “Đó là cách chúng ta đối xử với người khác. Làm sao trả
lại cho họ cá tính riêng. Phản hồi với ai đó, phản hồi một cách chân
thành, chính là điều giữ cho họ là con người. Và điều đó sẽ quay lại
bạn. Kích hoạt ở bạn.”
Theo Hamaguchi, triết lý này mở rộng đến
bản thân ngành điện ảnh. Trong một ngành công nghiệp điện ảnh mà anh
miêu tả là thường không xem diễn viên là con người trọn vẹn, biến họ
thành vật chứa đựng cảm xúc được đóng gói sẵn, thì phương pháp làm việc
của anh lại gần gũi hơn với nguyên tắc của Humanitude: thời gian, sự chú
ý và sẵn lòng thay đổi qua các cuộc gặp gỡ.

|
“Diễn xuất là sự phụ thuộc lẫn nhau. Bạn cần người kia. Tôi nghĩ cả
hai đều cảm nhận điều đó sâu sắc, và dần dần, mà không cần bất kỳ can
thiệp nào từ tôi, giữa họ đã hình thành mối liên kết vô cùng mạnh mẽ.”
Ảnh: Ryusuke Hamaguchi và hai nữ diễn viên chính trên trường quay
|
All of a Sudden thấm đẫm nhận thức thời gian đang cạn kiệt, một
chủ đề đặc biệt nặng ký. Hamaguchi gợi ý rằng, sau khi chúng ta ra đi,
điều còn lại không phải là những gì chúng ta đã đạt được hay bảo vệ, mà
là những mối dây liên kết mà chúng ta đã tạo ra, những mối liên kết mà,
nếu may mắn, sẽ không chỉ ở chúng ta mà đến được khán giả.
Dịch: © Ngân Mai @Quaivatdienanh.com
Nguồn: Japan Times