Sử thi tôn vinh những cuộc đời phía sau ánh đèn sân khấu.

|
Kéo dài hơn bốn thập kỷ, câu chuyện xoay quanh hành trình của Ức Tần
Nga (Lưu Hạo Tồn) từ một cô bé chăn cừu ở Thiểm Tây trở thành nghệ sĩ
sân khấu tên tuổi có cuộc đời gắn liền với những chuyển biến mạnh mẽ của
Trung Quốc hiện đại
|
Phim bộ truyền hình Trung Quốc
Zhu Jue /
Chủ giác, tức
“nhân vật chính”, do đạo diễn nổi tiếng Trương Nghệ Mưu sản xuất, kể về
cuộc đời thăng trầm của Ức Tần Nga, nghệ sĩ tuồng Tần Khang nổi tiếng,
một trong những loại hình nghệ thuật sân khấu truyền thống lâu đời và
mãnh liệt nhất của Trung Quốc.
Ngay cả trước khi chính thức lên
sóng trên CCTV-1 và Tencent Video, bộ phim đã thu hút sự chú ý rộng rãi,
phần lớn nhờ vào ca khúc chủ đề do diva Vương Phi thể hiện. Lần đầu
tiên trong sự nghiệp, Vương Phi đã hòa quyện các yếu tố của nhạc kịch
truyền thống Trung Hoa, áp dụng lối hát độc đáo mang âm hưởng Tần Khang.
Bài hát lột tả được nỗi buồn mênh mang cùng những thăng trầm cảm xúc
của loại hình nghệ thuật này, đồng thời tri ân những nghệ sĩ đã cống
hiến cả cuộc đời để bảo tồn nó.

|
Chịu sự định hình của những thế lực nằm ngoài tầm kiểm soát — từ cái
nghèo ở nông thôn cho đến áp lực của sự nổi tiếng — thế nhưng qua tất
cả, Ức Tần Nga đã tìm thấy mối liên kết sâu sắc, không thể tách rời với
nghệ thuật Tần Khang
|
Với sự tham gia của nam diễn viên Trương Gia Dịch, nữ diễn viên Lưu Hạo Tồn và Tần Hải Lộ,
Chủ giác
được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên từng đoạt giải thưởng của nhà
văn Trần Ngạn tỉnh Thiểm Tây. Kéo dài hơn bốn thập kỷ, câu chuyện xoay
quanh hành trình của Ức Tần Nga từ một cô bé chăn cừu ở Thiểm Tây trở
thành nghệ sĩ sân khấu tên tuổi có cuộc đời gắn liền với những chuyển
biến mạnh mẽ của Trung Quốc hiện đại.
Đạo diễn Lý Thiểu Phi miêu
tả câu chuyện của Ức Tần Nga là “một bản sử thi về tâm hồn, một cuộc đời
đổ vỡ, tái thiết và tìm lại chính mình giữa vinh quang và đổ nát.” Con
đường của cô chịu sự định hình của những thế lực nằm ngoài tầm kiểm soát
— từ cái nghèo ở nông thôn cho đến áp lực của sự nổi tiếng — thế nhưng
qua tất cả, cô đã tìm thấy mối liên kết sâu sắc, không thể tách rời với
nghệ thuật Tần Khang. Lý Thiểu Phi đã cố gắng ghi lại cả cuộc sống
thường nhật khắc nghiệt lẫn vẻ đẹp nghi thức của sân khấu, chuyển đổi từ
những khung cảnh làng quê chân thực đến những cảnh biểu diễn được dàn
dựng công phu.

|
Câu chuyện của Ức Tần Nga là “một bản sử thi về tâm hồn, một cuộc
đời đổ vỡ, tái thiết và tìm lại chính mình giữa vinh quang và đổ nát”
|
Biên kịch Trịnh Hoa nhấn mạnh rằng Ức Tần Nga chỉ là nhân vật chính trên
danh nghĩa. “Mỗi nhân vật đều là nhân vật chính theo cách riêng của
họ,” ông nói, nêu bật những nhân vật như Hồ Tam Nguyên, tay trống lập dị
có tiếng trống vọng lại nhịp điệu của Tần Khang lẫn khắc họa dòng chảy
của thời gian; hay nghệ sĩ đối thủ Chu Gia Hà với những lựa chọn phản
ánh sự kiên cường và khả năng thích ứng giữa những thay đổi của xã hội.
Ngay cả các nhân vật phụ cũng được khắc họa chiều sâu cảm xúc, phản ánh
sự khó lường, niềm vui và nỗi buồn của thời đại.
Các cảnh diễn
tuồng không đơn thuần chỉ là màn trình diễn mãn nhãn, mà còn là tấm
gương cảm xúc phản chiếu nội tâm nhân vật. Đạo diễn Lý Thiểu Phi và biên
kịch Trịnh Hoa miêu tả những khoảnh khắc như cảnh cao trào vở
Touring the West Lake /
Du Tây Hồ
của Ức Tần Nga giống như một sự hòa giải với cuộc đời cô, một kết thúc
thầm lặng sau hàng thập kỷ vinh quang và mất mát. Thiết kế âm thanh, đặc
biệt là tiếng trống dồn dập của nhân vật Hồ Tam Nguyên, đã trở thành
nhịp đập cho cả câu chuyện và thời đại mà bộ phim trải dài.

|
Nghệ sĩ đối thủ Chu Gia Hà (Hàn Phái Dĩnh) với những lựa chọn phản
ánh sự kiên cường và khả năng thích ứng giữa những thay đổi của xã hội
|
“Trong mấy tháng thực hiện bộ phim này, tôi đã đi qua nửa cuộc đời cùng
với một nhóm ‘người'’ vốn không hề tồn tại. Những trải nghiệm này không
phải của riêng tôi, nhưng chúng sống trong tâm trí tôi, như những người
bạn cũ mà tôi đã quen biết nhiều năm. Tôi cảm thấy buồn vì những nỗi bất
hạnh của họ, vui mừng trước hạnh phúc của họ, và nuối tiếc cho những
điều tiếc nuối của họ,” biên kịch Du Kinh, người Tây An,
tỉnh Thiểm Tây, cho biết thêm.
Trong
Chủ giác, máy quay
di chuyển mượt mà từ hậu trường giản dị của nhà hát ở Thiểm Tây đến sự
rực rỡ của sân khấu, ghi lại hình ảnh một thế hệ nghệ sĩ nỗ lực gìn giữ
nghệ thuật giữa những biến động xã hội. Như đạo diễn Lý Thiểu Phi đã
nói, bộ phim không chỉ tôn vinh sự tráng lệ của nghệ thuật Tần Khang mà
còn vinh danh cả những con người bình dị đã duy trì nó: “Mỗi người trong
số họ đều là nhân vật chính trong cuộc đời mình, khẳng định phẩm giá và
nhân tính của bản thân ngay cả khi không có ai dõi theo.”

|
Hồ Tam Nguyên (Trương Gia Dịch), tay trống lập dị có tiếng trống
vọng lại nhịp điệu của Tần Khang lẫn khắc họa dòng chảy của thời gian
|
Bằng lối kể chuyện nhập vai, diễn xuất đa tầng và thiết kế hình ảnh trang trọng,
Chủ giác
không chỉ trở thành bức chân dung về di sản văn hóa, mà còn là một suy
ngẫm sâu sắc về sự kiên cường, bản sắc và sức sống trường tồn của nghệ
thuật.
Dịch: © Minh Phát @Quaivatdienanh.com
Nguồn: China Daily