Tin tức

Anne Hathaway xây dựng hào quang đơn độc cho Mother Mary

06/05/2026

Trong thế giới rực rỡ ánh đèn neon của bộ phim Mother Mary do David Lowery đạo diễn, Anne Hathaway hóa thành diva nhạc pop ăn mặc lộng lẫy, đốt cháy bằng năng lượng của một người phụ nữ bị đẩy đến giới hạn tột cùng; một biểu tượng toàn cầu bên bờ vực sụp đổ, hay biết đâu chừng là bên ngưỡng đột phá.

Bộ phim của A24 kể về một ngôi sao nhạc pop nỗ lực vượt qua khủng hoảng cá nhân và khủng hoảng truyền thông. Vài ngày trước màn trở lại hoành tráng, cô liên lạc với người bạn cũ là nhà thiết kế Sam Anselm (Michaela Coel) nhờ làm một bộ trang phục mới.

Mother Mary kể về một ngôi sao nhạc pop nỗ lực vượt qua khủng hoảng cá nhân và khủng hoảng truyền thông

Cuộc trò chuyện với đạo diễn David Lowery và Hathaway nhanh chóng chuyển sang nói về những khắc nghiệt thể chất của vai diễn. Để nhập vai trong Mother Mary, Hathaway phải rời bỏ sự an toàn của một nữ diễn viên để lao theo nỗi căng thẳng của một người phụ nữ là sản phẩm vĩ đại nhất do chính mình tạo ra.

Vai diễn này kết hợp “cái mong manh dễ tổn thương” của công việc diễn xuất, múa hát ở đẳng cấp thế giới. Quá trình chuẩn bị mất vài năm đi sâu vào tâm lý nhân vật.

“Tôi cảm thấy mình thật là may mắn. Kịch bản của David rất sống động, đẹp đẽ và cảm xúc cuốn hút đến nỗi tôi thấy như hòa mình vào thế giới cảm xúc của các nhân vật,” Hathaway nói. “Một điều nữa mà tôi xác nhận với David là Mother Mary đã học được cách nói năng liến thoắng. Cô đã biết cách tương tác với khán giả. Bạn có thể thấy trong cảnh với FKA twigs. Cô biết cách dẫn dắt cuộc trò chuyện nhưng kỳ thực lại là người khá kín miệng, tính cách đó thôi thúc cô đến với Sam, vốn dĩ ban đầu là người hết sức hoạt ngôn.”

Vài ngày trước màn trở lại hoành tráng, cô liên lạc với người bạn cũ là nhà thiết kế Sam Anselm (Michaela Coel)

Sự tuyệt vọng của nhân vật là năng lượng điểm nhấn của bộ phim: một điệu nhảy đồng quê mộc mạc, không nhạc, chắc chắn là cảnh diễn nổi bật nhất của Hathaway. “Tôi biết mình phải cố gắng hết sức để diễn được cảnh đó,” Hathaway nói. “Khi quay cảnh đó tôi biết điệu nhảy rất quan trọng, khi bạn nhìn thấy cô ấy, bạn sẽ tin rằng mọi người đã hâm mộ cô suốt 20 năm và họ sẽ bỏ hết mọi việc để mua vé đến xem cô biểu diễn.”

Trong khi Mother Mary luôn hiện diện trước công chúng, Hathaway thẳng thắn về mối quan hệ của mình với sự nổi tiếng, miêu tả một quá trình đi lên chậm rãi mà cô cố tình làm gián đoạn để bảo toàn nghệ thuật của mình.

“Tôi nghĩ bao năm nay tôi đã nổi tiếng một cách kỳ cục,” Hathaway thừa nhận. “Đóng một bộ phim, và sau đó nổi tiếng với những bé gái sáu tuổi, hoặc đóng một bộ phim rồi nổi tiếng với khán giả của bộ phim đó. Nhưng mãi gần đây tôi vẫn không nghĩ mình đạt được sự công nhận như này.”

Để nhập vai Mother Mary, Hathaway phải rời bỏ sự an toàn của một nữ diễn viên để lao theo nỗi căng thẳng của một người phụ nữ là sản phẩm vĩ đại nhất do chính mình tạo ra

“Giờ đây khi đã được công nhận, tôi thực sự có thể nhìn ra ranh giới giữa con người thật của mình và vẻ hào nhoáng mà bạn phải khoác lên với người đời,” cô nói thêm.

Các vai diễn điện ảnh biến hóa là một lựa chọn có chủ ý. Sau thành công vang dội, làm thay đổi văn hóa của Yêu nữ thích hàng hiệu / The Devil Wears Prada, Hathaway cảm thấy nhận thức của công chúng đang đóng khung lại.

“Khi The Devil Wears Prada ra mắt, tôi nhận ra mức độ thành công lớn của bộ phim và quyết định lùi bước với những vai diễn kiểu đó,” cô giải thích. “Dường như vai diễn sẽ củng cố những định kiến của mọi người về khả năng của tôi và tôi muốn thử thách bản thân. Tôi muốn trưởng thành hơn với tư cách là một nghệ sĩ, một diễn viên, một con người và vì vậy tôi đã đẩy mình ra xa hơn. Tôi đã cố gắng thử thách bản thân với những vai diễn khác nhau.”

Cảnh với FKA twigs trong phim

Đối với Hathaway, công thức thành công của một nữ diễn viên bao gồm một lớp ngăn cách cần thiết – một người phiên dịch đứng giữa con người thật và khán giả. Còn ngôi sao nhạc pop như Mother Mary đã loại bỏ người phiên dịch đó.

“Tôi và Mother Mary khác nhau ở chỗ Mother Mary không có bộ lọc nào giữa bản thân và sự nổi tiếng của mình, như thể chính cô ấy là sự nổi tiếng vậy,” cô suy ngẫm. “Trở thành ngôi sao nhạc pop thì tất phải vậy. Bạn không thể trốn tránh khuôn mặt của chính mình.”

“Tôi cảm thấy diễn viên thì có thể biến mất,” Hathaway tiếp tục. “Chúng tôi thể hiện bản thân thông qua một bộ lọc. Chúng tôi thể hiện bản thân thông qua một người phiên dịch, và điều đó đối với tôi là rất khác biệt.”

Trong khi Mother Mary bị choáng ngợp dưới sức nặng của thành công, Hathaway nhìn mối quan hệ với khán giả qua lăng kính tôn trọng sâu sắc. Đối với cô, giá trị của sự nổi tiếng nằm ở giá trị trao đổi.

Sự tuyệt vọng của nhân vật là năng lượng điểm nhấn: một điệu nhảy đồng quê mộc mạc, không nhạc, chắc chắn là cảnh diễn nổi bật nhất của Hathaway

“Tôi nghĩ tôi rất tin tưởng fan của tôi. Tôi nghĩ mình đã thử sức với rất nhiều thể loại phim khác nhau, và may mắn có những người luôn ủng hộ tôi như các bạn, nên tôi nghĩ fan của tôi sẵn sàng chấp nhận những khác thường, và tôi rất trân trọng điều đó.”

“Thực sự tôi chỉ nghĩ đến một điều duy nhất, ‘Liệu tôi có thoải mái yêu cầu người ta dành thời gian và tiền bạc cho mình không?’” Hathaway nói. “Tôi không bao giờ muốn phát hành một bộ phim không đáng được các bạn bỏ thời gian ra xem. Không cần phải yêu thích, nhưng hy vọng là… phim được đầu tư kỹ lưỡng, còn về mặt tiền bạc, Chúa ơi, tôi hết sức nghiêm túc làm lụng chăm chỉ để có thể yêu cầu ai đó bỏ tiền cho thứ mình tạo ra, hoặc tham gia vào quá trình tạo ra.”

Để xây dựng hình tượng một huyền thoại hiện đại, Lowery đã nghĩ đến ngôi sao lớn nhất thế giới: Taylor Swift. Cụ thể hơn, là thách thức bí ẩn, lấp đầy các sân vận động trong kỷ nguyên Reputation.

David Lowery chỉ đạo Anne Hathaway trên trường quay

“Đối với tôi, quan trọng là phải xem các bộ phim tài liệu về cô ấy,” Lowery thừa nhận. “Cụ thể, Reputation là một trong những tour diễn tôi xem đi xem lại nhiều lần… quy mô của nó khác hẳn bất cứ điều gì tôi từng thấy trước đó. Khi cô đứng trên sân khấu, tôi thực sự cảm thấy như Taylor Swift đang ở trung tâm của một thiên hà, mọi ngôi sao trong vũ trụ đều hướng về cô, và mỗi ngôi sao đó là một người trong khán giả thân thiết với cô ấy, mang lại cho tôi cảm giác sâu sắc ngoài sức tưởng tượng.”

Hathaway tìm thấy cầu nối riêng của mình với nhân vật thông qua ca khúc “Miss Americana” của Swift, nhận thấy sự “biến đổi và chuyển mình” của một nghệ sĩ khi rời bờ bên này hồ bơi bơi đến bờ bên kia.

“Tôi thực sự thích thú khi chứng kiến cô ấy chuyển đổi linh hoạt giữa hình ảnh ca sĩ-nhạc sĩ, nghệ sĩ mộc mạc và hình tượng ngôi sao nhạc pop hào nhoáng, quyến rũ hết mức,” Hathaway nói. “Ngoài ra, David đã tạo ra danh sách nhạc này… Có “Anti-Hero” trong đó. Một ca khúc kỳ diệu… như nhắc nhở tôi rằng chúng tôi chính là hướng đến điều kỳ diệu.”

Vai diễn này kết hợp “cái mong manh dễ tổn thương” của công việc diễn xuất, múa hát ở đẳng cấp thế giới

Bằng cách loại bỏ lớp vỏ bọc an toàn cố hữu và đón nhận sự chân thật, không che đậy của một biểu tượng nhạc pop, Hathaway đã mang đến màn trình diễn vừa là kỳ tích về thể chất, vừa là một sự giải tỏa cảm xúc. 

Dịch: © Hải Đăng @Quaivatdienanh.com
Nguồn: S Magazine