Tin phòng vé

Michael cho thấy khán giả chỉ muốn một điều duy nhất từ phim tiểu sử

01/05/2026

Khán giả xem phim ngày nay muốn gì từ phim tiểu sử?

Michael, bộ phim về Michael Jackson với cháu trai Jackson, Jaafar Jackson, trong vai Ông hoàng nhạc Pop, đã thành công vang dội về doanh thu phòng vé.

Bộ phim về Michael Jackson với cháu trai Jackson, Jaafar Jackson, trong vai Ông hoàng nhạc Pop, đã thành công vang dội về doanh thu phòng vé

Thành công như không, ít nhất là đối với người hâm mộ, dù Michael nhận toàn những đánh giá tiêu cực áp đảo từ giới phê bình. Trong khi chỉ số cà chua của Rotten Tomatoes, cho biết điểm đánh giá của giới phê bình, hiện ở mức “Thối” 38%, thì Popcornmeter, chỉ số tổng hợp phản ứng của khán giả, lại vững vàng ở mức tích cực không thể phủ nhận (hay “Tươi”, theo cách nói của Rotten Tomatoes) 97%.

Những người hâm mộ cuồng nhiệt Michael chỉ ra chênh lệch một trời một vực này là bằng chứng cho thấy giới phê bình đã lạc hậu, rằng những người viết về phim đã sai lầm, và rằng Michael là phim dành cho người hâm mộ.

Michael không tệ về mặt kỹ thuật, mà các nhà phê bình đồng thuận ở chỗ bộ phim quá sạch, tránh xa mọi dấu vết gây tranh cãi, mang lại cảm giác trống rỗng không mục đích. Như Witney Seibold của SlashFilm đã viết trong bài bình phim, “Tại sao lại làm phim tiểu sử về Michael Jackson với ý định không để cho cuộc đời ông ấy được xem xét kỹ lưỡng? Nói theo Socrates, một cuộc đời không được xem xét kỹ lưỡng thì không đáng để làm phim.”

Jackson và các anh em đã phải chịu đựng sự ngược đãi từ người cha độc đoán, Joe (do Colman Domingo thủ vai trong phim Michael), và sự ngược đãi đó đã ảnh hưởng sâu sắc đến tâm lý của Jackson trong suốt phần đời còn lại. Tuy nhiên, chi tiết này cũng chỉ được đề cập sơ qua trong phim mà không được khai thác triệt để như người ta mong đợi

Michael tránh bất cứ điều gì gây tranh cãi dù chỉ một chút, và dường như khán giả muốn vậy

Nửa cuối đời, Michael Jackson bị cáo buộc (nhưng chưa bao giờ tội danh thành lập) lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên. Vụ lạm dụng này được nhấn mạnh trong bộ phim tài liệu gây chấn động Leaving Neverland, sau đó đã bị gỡ khỏi HBO. Nhưng những cáo buộc đó không được đề cập trong Michael. Thật vậy, bộ phim kết thúc vào cuối những năm 1980, rất lâu trước khi có những cáo buộc và Jackson đột ngột qua đời năm 2009. Công bằng mà nói, ban đầu Michael có đề cập đến các cáo buộc, nhưng những cảnh này đã bị cắt bỏ và quay lại do các vấn đề pháp lý.

Để tranh luận, hãy tạm gác lại các cáo buộc lạm dụng tình dục. Những tính cách lập dị của Jackson đã được ghi chép đầy đủ trong suốt cuộc đời ông, và dường như là phần cốt lõi trong câu chuyện đời ông. Cứ cho là Michael Jackson hoàn toàn vô tội với những cáo buộc đi, miêu tả ông đã có một cuộc đời đầy sóng gió thì mới công bằng và chính xác. Đúng vậy, ông đã tìm thấy danh vọng và tiền tài. Nhưng theo mọi nguồn tin, Jackson và các anh em đã phải chịu đựng sự ngược đãi từ người cha độc đoán, Joe (do Colman Domingo thủ vai trong phim Michael), và sự ngược đãi đó đã ảnh hưởng sâu sắc đến tâm lý của Jackson trong suốt phần đời còn lại.

Những người hâm mộ cuồng nhiệt Michael chỉ ra chênh lệch một trời một vực giữa chỉ số Rotten Tomatoes và Popcornmeter là bằng chứng cho thấy giới phê bình đã lạc hậu

Tuy nhiên, chi tiết này cũng chỉ được đề cập sơ qua trong phim mà không được khai thác triệt để như người ta mong đợi. Chứng nghiện thuốc giảm đau của Jackson cũng được nhắc đến sau sự cố tai tiếng khi ông bị bỏng nặng trong lúc quay quảng cáo Pepsi, nhưng lại được trình bày như một chi tiết vụn vặt hơn là vấn nạn mà Michael phải vật lộn cho đến chết.

Khán giả đại chúng muốn phim tiểu sử kể về những thành công vang dội nhất

Một phim tiểu sử chân thực về cuộc đời đầy thăng trầm của Jackson sẽ là một tác phẩm tuyệt vời; sử thi đậm chất Mỹ về một cậu bé da đen nghèo khó, cô đơn, vươn lên chinh phục cả thế giới, để rồi chứng kiến tất cả tuột khỏi tầm tay và kết thúc trong bi kịch. Nhưng thành công vang dội về doanh thu phòng vé của bộ phim được ủy quyền đầy đủ và đã được giản lược rất nhiều về Jackson này cho thấy khán giả đại chúng không thực sự quan tâm những điều đó.

Vậy ngày nay mọi người muốn gì từ một bộ phim tiểu sử? Thường thì, dường như họ muốn xem phim kể về những thành công vang dội nhất và tái hiện những khoảnh khắc nổi tiếng. Họ muốn giải trí.

Được truyền cảm hứng từ Bohemian Rhapsody thế là Michael tự hỏi, “Sẽ thế nào nếu chỉ cần làm cả bộ phim là màn trình diễn đỉnh cao tại Live Aid?”

Tất nhiên, cũng có những lập luận phản bác lại kết luận này. Oppenheimer của Christopher Nolan u ám và mang tính tận thế — kết thúc với nhân vật chính bị ám ảnh trong ý nghĩ rằng một ngày nào đó tất cả công trình nghiên cứu khoa học miệt mài của ông sẽ dẫn đến tận thế thực sự — và đã trở thành một bom tấn phòng vé. Nhưng xem ra những ví dụ như Oppenheimer là ngoại lệ hơn là quy luật. Dám chắc hầu hết khán giả thông thường không xem Oppenheimer là phim tiểu sử mà chỉ là “phim mới của Christopher Nolan”.

Bohemian Rhapsody đã vẽ đường cho Michael Jackson chạy

Michael đã giải mã cho câu chuyện bộ phim tiểu sử tệ hại đoạt giải Oscar Bohemian Rhapsody. Bộ phim đó cũng nhận nhiều đánh giá tiêu cực và vướng nhiều lùm xùm hậu trường khi Dexter Fletcher thay thế đạo diễn Bryan Singer, hiện bị tẩy chay (mặc dù Singer vẫn được ghi công duy nhất). Bohemian Rhapsody trở thành trò cười vì hàm răng giả quá gớm gắn cho Rami Malek mang để vào vai thủ lĩnh ban nhạc Queen, Freddie Mercury, và một số lỗi dựng phim nực cười.

Mọi người muốn gì từ một bộ phim tiểu sử? Thường thì, dường như họ muốn xem phim kể về những thành công vang dội nhất và tái hiện những khoảnh khắc nổi tiếng. Họ muốn giải trí

Tuy nhiên, đó lại là một bom tấn phòng vé. Bohemian Rhapsody không né tránh những yếu tố nặng nề trong câu chuyện. Nhưng khi nghĩ về Bohemian Rhapsody, mọi người thường nghĩ đến phân cảnh cao trào hoành tráng, chiến thắng vẻ vang và cảm xúc tích cực của bộ phim, màn trình diễn Live Aid huyền thoại của Queen được tái hiện tỉ mỉ trên màn ảnh rộng. Phân cảnh đó để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mọi người, và xem ra cũng là điều mà khán giả xem phim nói chung thực sự mong muốn từ phim tiểu sử.

Người hâm mộ trên mạng bác bỏ hết những lời chỉ trích Michael “làm sạch” quá đáng câu chuyện cuộc đời Ông hoàng nhạc Pop, tuyên bố rằng họ không quan tâm đến bất kỳ khía cạnh tiêu cực nào — họ chỉ muốn thấy một hình ảnh gần giống MJ nhảy múa và ca hát trên màn ảnh rộng, giống như họ muốn thấy Rami Malek đóng giả Freddie Mercury. Nhà sản xuất Bohemian Rhapsody, Graham King, cũng là nhà sản xuất Michael, có lẽ đã áp dụng bài học rút ra từ thành công của bộ phim trước vào đây. Tại sao phải làm người ta buồn bã với những bi kịch nặng nề trong khi chỉ cần mang đến cho khán giả một buổi trình diễn nhạc pop như trong bảo tàng tượng sáp? Michael không quan tâm đến những thăng trầm trong cuộc đời của Michael Jackson — chỉ quan tâm đến những khoảnh khắc thăng hoa. Được truyền cảm hứng từ Bohemian Rhapsody thế là Michael tự hỏi, “Sẽ thế nào nếu chỉ cần làm cả bộ phim là màn trình diễn đỉnh cao tại Live Aid?”

Michael không quan tâm đến những thăng trầm trong cuộc đời của Michael Jackson — chỉ quan tâm đến những khoảnh khắc thăng hoa

Liệu có nên kỳ vọng nhiều hơn từ các phim tiểu sử? Hay điều đó không quan trọng miễn là thành công về doanh thu phòng vé?

Kết quả đã nói lên tất cả. Michael vẫn thu hút đông đảo khán giả, những người sẵn sàng đứng lên nhảy theo Jackson khi phim đang chiếu. Đây là điều mà mọi người muốn. Họ không muốn một câu chuyện phức tạp, gây tranh cãi, thậm chí bóng ma không thể tránh khỏi của sự vô thường (Michael cách thời điểm Jackson qua đời rất lâu và màn hình hiện lên dòng chữ “Câu chuyện của anh còn tiếp tục...” như thể đây là một phim Marvel hứa hẹn nhiều cuộc phiêu lưu hơn nữa).

Ai chẳng thích những câu chuyện mang lại cảm giác dễ chịu, nhưng chúng ta nên kỳ vọng nhiều hơn từ nghệ thuật và giải trí mà chúng ta thưởng thức. Chúng ta không nên chấp nhận những thứ tầm thường. Nhưng phần lớn khán giả đến rạp xem Michael là những con người bình thường, chỉ tìm kiếm giải trí. Muốn có những góc nhìn khác không ngại đề cập đến những tranh cãi trong cuộc đời Jackson thì tự đi mà tìm đọc cuốn sách On Michael Jackson của Margo Jefferson và nghe podcast Think Twice: Michael Jackson.

Nhưng giới phê bình sẽ không khỏi cảm thấy khó chịu với bài học mà Hollywood rút ra từ thành công vang dội của Michael. Gần đây, The Boss (biệt danh của Bruce Springsteen - ND) đã có phim tiểu sử Springsteen: Deliver Me From Nowhere. Thật ngạc nhiên khi bộ phim lại thất bại thảm hại về doanh thu phòng vé.

Người hâm mộ trên mạng bác bỏ hết những lời chỉ trích Michael “làm sạch” quá đáng câu chuyện cuộc đời Ông hoàng nhạc Pop, tuyên bố rằng họ không quan tâm đến bất kỳ khía cạnh tiêu cực nào — họ chỉ muốn thấy một hình ảnh gần giống MJ nhảy múa và ca hát trên màn ảnh rộng

Hoàn toàn trái ngược với Michael, bộ phim đó là một nghiên cứu u ám về người nghệ sĩ trải qua khủng hoảng tinh thần khi từ bỏ hình tượng ngôi sao nhạc rock để sáng tác một album đen tối hơn, mang tính cá nhân hơn. Nói đến phim tiểu sử, dường như khán giả chẳng mảy may quan tâm bất cứ điều gì khó chịu như vậy, một chút thôi họ cũng không thích. Họ chỉ muốn nhảy múa thôi.

Dịch: © Hải Đăng @Quaivatdienanh.com
Nguồn: SlashFilm