Tin tức

Vì sao tương lai của phim ảnh nằm trên Letterboxd

08/04/2026

Trước khi trở thành mọt điện ảnh, Henry Adams là game thủ và xem phim để giải trí đơn thuần. Anh thích La La Land, bộ phim ca nhạc dễ thương, chiều lòng đám đông, với Emma Stone và Ryan Gosling đóng chính. “Có lẽ,” Henry nói với The New York Times, “vì phim mới ra gần đây.” Nhưng ngay trước sinh nhật thứ 17, anh trai của Henry đã giới thiệu anh vào Letterboxd, một nền tảng cho phép người dùng ghi lại những bộ phim họ đã xem và chấm điểm sao và cho nhận xét.

Harakiri, bộ phim samurai năm 1962 do Masaki Kobayashi đạo diễn, tương đối ít người biết đến

Henry bắt đầu với những phim chủ lưu được đánh giá cao — I’m Thinking of Ending Things, Moonlight, Marriage Story, Pulp Fiction — những loại phim anh nghe nói là nên xem. Sau đó, anh bắt đầu tìm kiếm trong danh sách “250 Phim hay nhất” do người dùng bình chọn và tình cờ xem được bộ phim samurai năm 1962 tương đối ít người biết đến, Harakiri, do Masaki Kobayashi đạo diễn, và thấy bộ phim này khá là khó xem. “Thực sự tôi không nghĩ mình đủ am hiểu điện ảnh để biết thưởng thức những bộ phim như thế này,” anh viết trong bài đánh giá. “Vài năm nữa tôi sẽ quay lại xem khi có thể, và lúc đó, tôi sẽ cập nhật bài đánh giá này.”

Năm năm sau, Henry 21 tuổi là sinh viên năm cuối Đại học Pepperdine, coi điện ảnh là một trong những sở thích chính. Hiện tại, anh đang dần xem hết những kiệt tác của điện ảnh kinh điển Hollywood, lấy cuốn sách 1001 Movies to See Before You Die (tạm dịch: 1001 phim cần xem trước khi chết) làm cẩm nang — anh cũng biết đến cuốn sách này qua Letterboxd. Năm ngoái, anh đã phá kỷ lục cá nhân khi xem 264 phim, và khi bị nhốt trong một tiết học nhàm chán, anh lại lướt Letterboxd và mơ tưởng đến những bộ phim mình chưa từng xem. Vào mùa đông, anh đã xem lại Harakiri mà để ý thêm đến cách Kobayashi xây dựng sự căng thẳng trước các cảnh chiến đấu và phá vỡ hình ảnh cao quý của samurai. Anh đã thêm bốn phim khác của Kobayashi vào “danh sách muốn xem” của mình.

Gospel According to Harry, phim hài gia đình siêu thực khó tìm của đạo diễn người Ba Lan Lech Majewski

Henry là một trong hàng triệu người dùng Letterboxd đang biến nền tảng này thành kho tàng thảo luận điện ảnh ngày càng phong phú. Dường như bàn luận đủ mọi thể loại phim có thể tưởng tượng được: từ bom tấn Hollywood hòa trộn với các tác phẩm của đạo diễn tác gia đến điện ảnh nước ngoài từ hầu hết mọi quốc gia. Ngay cả bộ phim yêu thích của người viết bài này mà rất ít người biết đến — Gospel According to Harry, phim hài gia đình siêu thực khó tìm của đạo diễn người Ba Lan Lech Majewski — cũng có khoảng 20 bài đánh giá, dù người viết chưa từng gặp ai đã xem nó.

Lướt trang web này có cảm giác như đang ở một bữa tiệc cocktail khổng lồ, lắng nghe những đoạn hội thoại vụn vặt, lang thang từ phim này sang phim khác và từ đạo diễn này sang đạo diễn khác. Bạn có bật cười trước một câu đùa tình cờ nghe được về phim The Lighthouse của Robert Eggers (“Miêu tả chính xác cảm giác khi là hai người đàn ông cuối cùng còn thức trong một buổi ngủ qua đêm ở nhà bạn bè”), hoặc bất ngờ bị cuốn hút vào tiểu luận của một người xa lạ về sự trỗi dậy của thuật thôi miên vào cuối thời kỳ Khai sáng Pháp và mối liên hệ của nó (hoặc có thể không) với tác phẩm kinh dị kinh điển Cure của Kiyoshi Kurosawa. Thậm chí bạn có thể bị cuốn vào một bài luận dài 2.500 từ của ai đó về bộ phim Sátántangó của Bela Tarr, phân tích tỉ mỉ kỹ thuật quay phim, đếm cả số giây của từng cảnh quay riêng lẻ. Có những người đi liên hoan phim đăng tải những đánh giá sớm về các bộ phim sắp ra mắt, cho phép người ở nhà theo dõi y như cách bạn lướt xem ảnh kỳ nghỉ của bạn bè trên Instagram.

Cảnh trong phim Sátántangó của Bela Tarr

Lướt Letterboxd, bạn sẽ tìm thấy đủ loại sở thích, giọng điệu và cách tiếp cận xem phim đa dạng, một bữa tiệc thịnh soạn từ phim nghệ thuật đến tầm thường, từ phim chủ lưu đến bí truyền, vô số cách để định hình mối quan hệ của bạn với điện ảnh. Người dùng lập danh mục những bộ phim tệ nhất mà họ từng xem và tạo ra các danh sách dựa trên những điểm tương đồng kỳ lạ hoặc những ảnh hưởng cực kỳ cụ thể — chẳng hạn “những bộ phim có người chơi bóng rổ bất đắc dĩ”.

Karl von Randow và Matthew Buchanan đã tạo ra Letterboxd vào năm 2011, nhưng hạ tầng này bùng nổ trong thời kỳ đại dịch. Kể từ đó, nó đã phát triển theo cấp số nhân: từ năm 2020 đến năm 2026, số người dùng đã tăng từ 1,7 triệu lên 26 triệu, chỉ riêng trong tháng 1 năm 2025 đã có thêm hơn 9 triệu người dùng. Letterboxd không phải là nền tảng đánh giá phim duy nhất: Rotten Tomatoes đã trở thành một phần không thể thiếu trong quảng cáo phim, với xếp hạng “100% Tươi” được in trên áp phích phim và quảng cáo truyền hình. Nhưng nếu Rotten Tomatoes trở thành công cụ của bộ máy tiếp thị đồng nhất hóa của Hollywood, thì Letterboxd lại khác: một cộng đồng những người yêu điện ảnh sôi động với lòng nhiệt tình chân thành và thị hiếu đa dạng.

Giữa một hệ sinh thái trực tuyến bị chi phối bởi nội dung ngắn gọn, đơn giản và dễ hiểu, Letterboxd khuyến khích mọi người tiếp cận những tác phẩm nghệ thuật đòi hỏi sự tinh tế

Nền tảng này đề cao những khán giả có thị hiếu đa dạng hơn những gì ngành công nghiệp điện ảnh từng tưởng tượng, và giúp họ tìm đến những bộ phim chất lượng. Những tác phẩm kinh điển đen trắng, kiệt tác nước ngoài và những viên ngọc quý bị lãng quên là những tác phẩm được yêu thích, trong khi các phim của hãng lớn thường không tìm được chỗ đứng. Giữa một hệ sinh thái trực tuyến bị chi phối bởi nội dung ngắn gọn, đơn giản và dễ hiểu, Letterboxd khuyến khích mọi người tiếp cận những tác phẩm nghệ thuật đòi hỏi sự tinh tế. Giữa những lời tiên đoán ảm đạm về sự sụp đổ của ngành công nghiệp điện ảnh và sự suy tàn của giới phê bình chuyên nghiệp, Letterboxd nổi lên cho thấy khủng hoảng của ngành công nghiệp này khác với số phận của chính điện ảnh. Dù Hollywood tiếp tục rơi vào khủng hoảng, văn hóa điện ảnh lại đang hồi sinh mạnh mẽ.

Thành công của Letterboxd nằm ở sự đơn giản. Nó gợi nhớ đến internet cuối những năm 90 và đầu những năm 2000, với các diễn đàn và blog, giao diện đơn giản và biển quảng cáo, những cây bút nổi tiếng trên mạng xây dựng lượng độc giả bằng sự dí dỏm và đều đặn — bạn có thể đọc bài của họ hàng ngày mà vẫn không bao giờ biết mặt họ. Mục “4 phim thích nhất” xuất hiện ở đầu trang hồ sơ của người dùng, giống như cách cá nhân hóa đơn giản của MySpace. Trang web không cho phép người dùng gửi tin nhắn trực tiếp cho nhau, và khả năng tương tác chỉ giới hạn ở việc theo dõi người dùng khác, thích bài đánh giá của họ và trong một số trường hợp là bình luận các bài đăng cụ thể. Không có nút “không thích”. Bằng cách này, cảm xúc tích cực được lan tỏa, trong khi cảm xúc tiêu cực hầu hết sẽ biến mất theo thời gian.

Letterboxd đã ra mắt dịch vụ “Cửa hàng video”: : một tuyển chọn nhỏ và thay đổi liên tục các bộ phim, gồm cả những tác phẩm hiếm có

Kết quả là — vào thời điểm mà các ấn phẩm truyền thống đã giảm đưa tin nghiêm túc về nghệ thuật – một hình thức phê bình phim mới, dân chủ: pha trộn cười đùa, phân tích kỹ lưỡng và say mê nghiêm túc. Người dùng viết những bài đánh giá đủ loại, từ nhận xét cực ngắn, ngẫu hứng đến những bài viết đậm chất lý thuyết điện ảnh, kết hợp bối cảnh lịch sử rộng lớn với phân tích chuyên sâu. Trong khi các nền tảng mạng xã hội khác đang dần trở thành những vũng lầy sử dụng trí tuệ nhân tạo, trả lời tự động và quảng cáo, Letterboxd là một trong số ít nơi mà các cuộc tranh luận không làm chúng ta xa cách hoặc khiến chúng ta trở nên kém thông minh đi.

Đạo diễn phim Karsten Runquist đã tận dụng danh tiếng nhờ những câu nói sắc sảo và nhận xét ngắn gọn để thu hút hơn 237.000 người theo dõi. (Anh cũng là tác giả của một trong những bài đánh giá nổi tiếng nhất trên trang web, về bộ phim Everything Everywhere All at Once năm 2022: “dễ dàng là một trong năm bộ phim hay nhất về thuế”). Anh thường dành những phân tích chuyên sâu hơn ở kênh YouTube của mình, giúp anh có được trực giác nhất định về cách thu hút sự chú ý của mọi người. “Tôi nhớ một trong những bài đánh giá đầu tiên của mình, không nghĩ nhiều mà cho The Sound of Music hai sao, kiểu như đùa thôi vì tôi chưa xem lại phim đó kể từ khi còn nhỏ và rõ ràng đó không phải là một bộ phim hai sao,” Runquist nói. “Nó đã khiến bạn bè tôi phản ứng dữ dội.”

Những bài đánh giá phim trên Letterboxd của Runquist gây sốt mạng xã hội, nhắm đến những người dùng đang tìm kiếm những câu nói ngắn gọn, hài hước và gây ấn tượng ngay lập tức, gợi nhớ những cuộc trò chuyện thoải mái, không cần gồng với nhóm bạn ở sảnh rạp sau khi xem phim cùng nhau. Những nhận xét bâng quơ của anh rất khiêu khích — như bài đánh giá Butch Cassidy and the Sundance Kid chỉ gói gọn trong vài từ: “rất có không khí” — và thường khiến những người dùng nghiêm túc hơn cảm thấy khó chịu, họ phàn nàn trên diễn đàn Reddit của Letterboxd rằng những câu ngắn gọn đó gây xao nhãng hoặc gần như thiếu tôn trọng.

Tương tác trên nền tảng này đôi khi bị chi phối bởi không khí chung, thậm chí đến mức thái quá. Nhưng ngay cả sự không hài lòng xung quanh những nhân vật nổi tiếng như Runquist cũng nhắc người viết nhớ sự gần gũi khi xem phim trong rạp chiếu đông đúc, những người xem phim nghiêm túc liếc nhìn những người nhai bỏng ngô quá ồn ào hoặc thì thầm với bạn bè — những va chạm nẹt điện, đôi khi gây khó chịu khi xem phim cùng nhau.

Trong các danh sách và “thử thách” trên trang web này — ví dụ thử thách Criterion, người dùng tìm và xem một bộ phim của Criterion Collection phù hợp với 52 thể loại khác nhau như “Technicolor” hoặc “Do Luis Bunuel đạo diễn” — bạn có thể thấy nhiều phong cách tiếp cận lịch sử điện ảnh khác nhau, niềm đam mê hoặc am hiểu nghệ thuật và thử áp dụng vào cuộc sống của mình.

127 Hours của Danny Boyle, kể về một người leo núi bị mắc kẹt, được một người dùng Letterboxd đến từ vùng Trung Tây tên Jess xem hơn một nghìn lần

Người dùng theo dõi PUNQ, một người Na Uy được đồn đoán là đã phá kỷ lục Guinness thế giới về xem phim, khi đã xem hơn 1.500 phim truyện trong năm 2025, tất cả đều từ năm 1953 hoặc 1954. Họ cũng theo dõi một người đến từ vùng Trung Tây tên Jess, đã xem bộ phim hành động-ly kỳ 127 Hours của Danny Boyle, kể về một người leo núi bị mắc kẹt, hơn một nghìn lần. (Tên tài khoản Letterboxd của cô ấy, thật trùng hợp, là 127 Hours Girl.) Những tài khoản như Solidarity Cinema, với cả kho khổng lồ các bộ phim cánh tả, cấp tiến và LGBTQ+, hoạt động như một chỉ mục truy cập cộng đồng được gắn thẻ các thuật ngữ như “vô chính phủ” và “bản địa”, giúp người dùng khám phá các tác phẩm mang tính chính trị. Những mối quan hệ đặc biệt với việc xem phim như vậy mời gọi thử nghiệm và mở rộng thói quen xem phim và gu thẩm mỹ của mỗi người.

“Không có cách dùng đúng hay sai, mà tôi nghĩ là vô cùng hấp dẫn,” Slim Kolowski, từng là một người dùng nhiệt thành của Letterboxd và hiện là quản lý cộng đồng của nền tảng này, nói. “Tôi biết rất nhiều người không bao giờ viết đánh giá. Họ không quan tâm đến đánh giá. Họ chỉ muốn, bạn biết đấy, cho điểm hoặc gì đó khác. Và tôi nghĩ đó là một phần quan trọng, bởi vì không có cách sử dụng nào là đúng hay sai, và tôi nghĩ chúng tôi đã hết sức nỗ lực để giữ nền tảng tập trung vào việc khám phá phim.”

Nhóm người dùng trẻ tuổi ngày càng tăng đã khiến các cuộc thảo luận về những bộ phim như Puss in Boots: The Last Wish trở nên sôi nổi hơn so với những tác phẩm nghiêm túc khác

Tính chất mở của nền tảng đồng nghĩa với việc những bài đánh giá ngắn gọn, hài hước, mang lại sự hài lòng nhanh chóng và đáng tin cậy thường xuyên được xếp hạng cao trên trang giới thiệu phim, lấn át những bài viết chuyên sâu hơn. Những người dùng đã gắn bó với nền tảng từ buổi đầu trước đại dịch đôi khi phàn nàn về sự thống trị của những bài viết cố tình hài hước, hoặc việc nhóm người dùng trẻ tuổi ngày càng tăng đã khiến các cuộc thảo luận về những bộ phim như Puss in Boots: The Last Wish trở nên sôi nổi hơn so với những tác phẩm nghiêm túc khác. Điện ảnh luôn phải vật lộn với vị thế kép vừa là giải trí vừa là nghệ thuật, và khi Letterboxd phát triển, có lẽ không thể tránh khỏi việc thị hiếu của nó sẽ hướng tới những tác phẩm trào lưu và ít hàn lâm hơn.

Nhưng cuối cùng, nhiệt tình đam mê dành cho phim ảnh chính là chiến thắng cho điện ảnh nói chung. Richard Brody, nhà phê bình phim của tờ New Yorker, có nỗi lo lớn nhất trong nghề là một phim hay sẽ bị bỏ quên không nhận được sự đánh giá đúng mức từ giới phê bình hay khán giả. Ông xem sự trỗi dậy của Letterboxd là bức tường thành chống lại nỗi sợ hãi này, cũng như một phần của xu hướng dân chủ hóa phê bình. Ông nói: “Tôi nghĩ phê bình phim đang ở trong tình trạng tốt hơn bao giờ hết, không phải vì nhất thiết phải có bất kỳ nhà phê bình hay bất kỳ nhóm nhỏ nhà phê bình nào viết ngang tầm với những bậc thầy kinh điển trong lĩnh vực này, mà vì có nhiều người viết hơn với nhiều kiến thức hơn, và thậm chí tôi có thể nói thêm là đam mê hơn, về nhiều thể loại phim hơn bao giờ hết.”

Marie Antoinette của Sofia Coppola là một trong những tác phẩm trụ lâu trên nền tảng này

Nhưng có lẽ sự can thiệp lớn nhất mà Letterboxd tạo ra trong thế giới điện ảnh chính là giúp mọi người xem nhiều phim hơn. Trong sự thay đổi liên tục của nền tảng này, những bộ phim thất bại, những tác phẩm ít người biết đến và những phim độc lập hấp dẫn không ngừng được khám phá lại và đánh giá cao. Marie Antoinette của Sofia Coppola là một trong những tác phẩm trụ lâu trên nền tảng này, được đón nhận nồng nhiệt mà nó đã bỏ lỡ khi mới ra mắt. (‘Bộ phim đã thất bại,’ Coppola nói vào năm 2023. ‘Tôi rất vui vì giờ đây nó đã tìm được chỗ đứng và được mọi người yêu thích.’) Người dùng lùng sục phạm vi phim được mở rộng đáng kể để tìm ra những bộ phim họ nên xem tiếp theo. Các thể loại thường được tách biệt — phim hài Mỹ, phim tranh giải Oscar, phim độc lập, phim chính kịch Pháp, phim tài liệu thử nghiệm — kết hợp lại thành một kho tàng ngày càng mở rộng.

Trong khi phát triển, nền tảng này cũng trở thành một công cụ giúp mọi người xem phim thay vì chỉ đơn thuần là lập danh mục phim. Người dùng sẽ thấy lịch chiếu phim ở địa phương được hiển thị tự động bên cạnh các bộ phim họ đang xem, và trả phí cao cấp cho phép họ xem nội dung nào đang được phát trực tuyến trên các nền tảng họ đăng ký thuê bao. Vào tháng 12, Letterboxd đã ra mắt dịch vụ “Cửa hàng video”: một tuyển chọn nhỏ và thay đổi liên tục các bộ phim, gồm cả những tác phẩm hiếm có — như phim tâm lý gia đình đầy ám ảnh Kisapmata của Mike De Leon — những tác phẩm đạt điểm cao trên Letterboxd nhưng lại gần như không thể tìm thấy.

Phim tâm lý gia đình đầy ám ảnh Kisapmata của Mike De Leon

Nhiều người dùng đang xem nhiều phim hơn. “Letterboxd cung cấp cho bạn những số liệu thống kê này, và bạn có thể thấy mình đã xem bao nhiêu phim,” Wesley Sharer, một nhà phê bình hàng đầu, nói. “Và tôi nghĩ rằng, chắc chắn là đối với tôi và có lẽ với cả những người khác nữa, điều đó góp phần tạo nên cảm giác đại loại, mình chưa xem đủ phim, mình cần phải tăng số lượng phim mình xem lên.” Nhưng nền tảng này cũng khuyến khích người dùng mở rộng gu thưởng thức bằng cách giới thiệu ngay cho họ những bộ phim độc lập hoặc phim nước ngoài.

Mặc dù Sharer xây dựng lượng người theo dõi mình bằng các bài đánh giá những phim mới nổi bật, giờ đây ông đi sâu vào phân tích các đạo diễn cụ thể, thường là những đạo diễn thuộc thể loại ngách như Hong Sang Soo hay Từ Khắc (những nhân vật nổi bật của điện ảnh Hàn Quốc và Hồng Kông) để giới thiệu với người theo dõi ông những bộ phim mới họ có thể xem.

Trong năm năm qua, các rạp chiếu phim độc lập đã chứng kiến mức độ quan tâm dường như phản ánh sự phát triển của Letterboxd. Các rạp chiếu phim độc lập tổ chức những buổi chiếu phim kinh điển chật kín khán giả, ở một số rạp có lượng khán giả trẻ hơn bình thường. Một rạp chiếu phim ở Colorado đã dựng tấm bảng đen cho mọi người chia sẻ tên tài khoản Letterboxd của họ. Theo Edo Choi, phụ trách chương trình phim tại Metrograph, một rạp chiếu phim nghệ thuật ở Lower Manhattan, xem ra khán giả thèm muốn vô tận các tác phẩm của những đạo diễn phim khó xem nhưng danh tiếng như Andrei Tarkovsky hay Dương Đức Xương.

A Confucian Confusion của Dương Đức Xương

“Tôi đã đi xem một buổi chiếu phim Dương Đức Xương tại Viện Lưu trữ phim Đại học Harvard, tôi nghĩ là vào năm 2008,” Choi kể với người viết. “Tôi thề là chỉ có khoảng 10 người khác xem A Confucian Confusion cùng tôi.” Mười sáu năm sau, một chương trình chiếu phim của Dương Đức Xương do Film at Lincoln Center tổ chức đã trở thành chương trình chiếu phim xưa có doanh thu cao nhất trong lịch sử của tổ chức này. Gần hai phần ba khán giả tại Liên hoan phim New York gần đây nhất đã bắt đầu đến liên hoan phim này trong ba năm qua, và gần một nửa đã xem sáu phim trở lên. Tại Berkeley, California, nơi rạp chiếu phim cuối cùng ở trung tâm thành phố đóng cửa vào năm 2023, rạp chiếu phim phi lợi nhuận BAMPFA đã chứng kiến các buổi chiếu phim ngày càng đông khách hơn mỗi năm kể từ khi đại dịch bùng phát.

Quan niệm lạ hơn, tinh tế hơn về điện ảnh đại chúng của Letterboxd là một phần trong sự thay đổi thói quen xem phim của công chúng. Mùa hè năm ngoái đã chứng kiến hai tác phẩm tiên phong thuộc thể loại kinh dị của Ryan Coogler và Zach Cregger thành công vang dội. Sinners của Coogler thoát khỏi những môtíp phim ma cà rồng quen thuộc bằng một cảnh quay toàn cảnh tuyệt đẹp, táo bạo, miêu tả nhiều thế hệ trưởng lão đã khuất từ lâu, các nhạc sĩ và vũ công đương đại cùng nhún nhảy theo một bản nhạc trong căn phòng.

Sinners của Coogler thoát khỏi những môtíp phim ma cà rồng quen thuộc bằng một cảnh quay toàn cảnh tuyệt đẹp

Weapons của Cregger kể câu chuyện về sự chiếm hữu cơ thể siêu nhiên ở vùng ngoại ô thông qua các chương chồng chéo nhau, xoay quanh một nhân vật duy nhất, mỗi chương lại đưa khán giả đến gần nỗi kinh hoàng trung tâm của bộ phim hơn. Những lựa chọn này có thể thử thách sự kiên nhẫn của khán giả đang tìm kiếm những bộ phim giải trí đơn giản, nhưng khán giả nào quen thuộc với những tác phẩm kinh dị sắc sảo, dí dỏm của Robert Rodriguez hoặc phim hài đa góc nhìn của Robert Altman có thể hiểu được các bộ phim này đang hướng đến điều gì.

Tóm lại, một nền văn hóa điện ảnh năng động, không ngừng phát triển đang tồn tại và có thể được vun đắp nếu các hãng phim từ bỏ một số quan niệm cũ về động lực thu hút khán giả. Letterboxd đang nỗ lực nuôi dưỡng thế hệ khán giả trẻ, thúc đẩy họ định hình gu thẩm mỹ và giá trị chi phối việc tiêu dùng phim ảnh; sự phục hưng của văn hóa điện ảnh đồng nghĩa với việc nhiều người có thể sẵn sàng xem một bộ phim quan trọng ở nhiều định dạng khác nhau — IMAX, VistaVision, 70 mm — tạo ra lợi nhuận lớn hơn từ cùng một đối tượng khán giả. Tương tác ở các nền tảng này, nơi người dùng tích cực tìm kiếm phim mới để yêu thích, đã cập nhật cẩm nang marketing vốn không mấy thay đổi kể từ những năm 2000, khi các hãng phim lần đầu đón nhận kỷ nguyên kỹ thuật số.

Weapons của Cregger kể câu chuyện về sự chiếm hữu cơ thể siêu nhiên ở vùng ngoại ô thông qua các chương chồng chéo nhau, xoay quanh một nhân vật duy nhất, mỗi chương lại đưa khán giả đến gần nỗi kinh hoàng trung tâm của bộ phim hơn

Nhưng để vực dậy một ngành công nghiệp đang suy yếu, các hãng phim cần phải suy nghĩ sâu sắc hơn về việc nên bật đèn xanh cho loại dự án nào và dự án nào tiềm ẩn rủi ro trong thời điểm phim chuỗi đang đi xuống và tài sản trí tuệ trở nên kém chất lượng. Trên Letterboxd, khán giả dường như khao khát sự đổi mới hơn là lặp lại sự quen thuộc. “Thời đại mà mọi người cảm thấy bắt buộc phải đến rạp chiếu phim và xem phim Marvel mới nhất vì nhu cầu đã qua rồi,” nhà phê bình phim David Ehrlich của IndieWire, đăng tải các bài đánh giá chuyên nghiệp của mình trên Letterboxd và là một trong những người dùng nổi tiếng nhất trên nền tảng này, cho biết. “Giờ đây, phim thành công là phim khiến mọi người thực sự hào hứng đi xem những thứ họ chưa từng thấy, và sự thành công của những bộ phim như Weapons hay Sinners cho thấy rõ điều đó. Tương lai của điện ảnh nằm ở sự nhiệt tình của khán giả.”

Kể từ khi bắt đầu sử dụng Letterboxd, người viết nhận thấy thói quen xem phim của mình có thay đổi. Giờ đây, khi đến rạp một mình hoặc xem phim ở nhà, người viết không còn cảm thấy cô đơn nữa. Vào một đêm tháng 10 se lạnh, người viết bước ra khỏi một rạp chiếu phim độc lập nhỏ xinh ở Berlin sau khi xem suất chiếu One Battle After Another của Paul Thomas Anderson ở định dạng phim nhựa 70mm. Khán giả ùa ra khỏi cửa hai cánh, trò chuyện sôi nổi, đi mua kebab ăn khuya, còn tâm trí người viết vẫn quay cuồng, suy nghĩ về cách bộ phim tái hiện nỗi ám ảnh kiểu Pynchon, sự kỳ quặc bất ngờ, và cảnh rượt đuổi ô tô kỳ lạ, gây bất ngờ nhất người viết từng thấy trên màn ảnh.

Thảo luận về One Battle After Another trên Letterboxd

Người viết muốn bàn luận về bộ phim với ai đó, nhưng phải về nhà — vì vậy người viết đã tìm trang Letterboxd của bộ phim này và tham gia vào cuộc thảo luận.

Dịch: © Phương Hà @Quaivatdienanh.com
Nguồn: The New York Times