
Các quán bar chật kín những người độc thân ăn vận thì quyến rũ nhưng
dáng vẻ lại gượng gạo, không thoải mái. Ai nấy cười nói hơi quá nhiệt
tình, nỗ lực quá sức: họ muốn lập tức kết được người lạ nào đó để cùng
rời đi. Nếu vội vàng bắt cặp thì không chừng bị “kẹt” với một kẻ cực kỳ
khó ưa; còn chần chừ quá lâu thì xôi hỏng bỏng không mà đi tàu điện ngầm
về nhà một mình lúc 3 giờ sáng, tránh không nhìn chằm chằm vào những
cặp đôi đang say sưa hôn hít nhau.
Thử đoán xem: đây là cốt truyện của
One Night Only hay là một tối thứ sáu bình thường tại một thành phố lớn?
Bộ phim mới của đạo diễn Will Gluck — từng làm nên thành công vang dội cho các phim hài lãng mạn như
Easy A và
Anyone but You
— dựa trên một tiền đề vô cùng kỳ quặc: Chính phủ Mỹ cấm quan hệ tình
dục trước hôn nhân. Họ sử dụng công nghệ giám sát sinh học để thực thi
lệnh cấm này bằng cách theo dõi nồng độ dopamine, serotonin và
testosterone của người dân, đồng thời báo tin cho cơ quan chức năng khi
hai người độc thân cùng có sự gia tăng đột biến các hormone này vào cùng
một thời điểm. Ngoại lệ duy nhất là khoảng thời gian 12 giờ mỗi năm:
một đêm mà những người độc thân đang “hừng hực” ham muốn mặc sức bung
xõa, thậm chí cọ xát cơ thể ngay trên đường phố như những cô cậu học trò
17 tuổi.

|
miễn cưỡng đi cùng bạn để tìm bạn tình cho đêm đó — nhưng rồi người
bạn kia lại nhanh chóng bỏ đi cùng một gã vừa mới quen, để mặc Allie bơ
vơ
|
Owen (do Callum Turner thủ vai) dự định sẽ dành buổi tối bên bạn gái —
cho đến khi cô ấy tuyên bố muốn tận dụng cơ hội duy nhất này để “khám
phá”, nghĩa là lên giường với người khác. (Sau đó anh chàng cũng quyết
định tự mình đi “khám phá”.) Allie (Monica Barbaro) miễn cưỡng đi cùng
bạn để tìm bạn tình cho đêm đó — nhưng rồi người bạn kia lại nhanh chóng
bỏ đi cùng một gã vừa mới quen, để mặc Allie bơ vơ giữa một rừng những
gã đàn ông đeo bám khó chịu.
Hẳn nhiên
One Night Only
không phải là tác phẩm hiện thực, dù có bỏ qua những chi tiết khoa học
thiếu thuyết phục. Chẳng hạn, nếu những người không quen biết nhau trong
quán bar trò chuyện với nhau nhiều đến thế, có lẽ nước Mỹ đã chẳng rơi
vào tình trạng ảm đạm trong chuyện hẹn hò. Bầu không khí tại khu
Manhattan hư cấu này tràn ngập ham muốn xác thịt mãnh liệt — hoàn toàn
trái ngược với thế giới thực mà nghe nói đạo diễn Gluck đã phải cắt bỏ
các cảnh khỏa thân vì khán giả xem thử phản ứng quá tiêu cực. Bộ phim
ngụ ý rằng khi con người chỉ được phép quan hệ tình dục một đêm mỗi năm,
khao khát của họ sẽ trở nên cháy bỏng hơn bao giờ hết. (“Có lẽ phe phát
xít đã đúng về chuyện này,” một nhân vật phụ nhận xét.)

|
Owen (Callum Turner) dự định sẽ dành buổi tối bên bạn gái — cho đến
khi cô ấy tuyên bố muốn tận dụng cơ hội duy nhất này để “khám phá”,
nghĩa là lên giường với người khác
|
Tuy nhiên,
One Night Only vẫn lột tả được những khía cạnh chân
thực về nỗi lo âu và áp lực của cuộc sống độc thân hiện đại. Các cơ hội
có thể vừa nhiều vô kể nhưng cũng vừa kém hấp dẫn vô cùng. Không thử thì
sợ bỏ lỡ cơ hội, nhưng thử rồi thì kết cục có khi còn tệ hơn; Allie
mong muốn một mối quan hệ thực sự nhưng cũng hiểu rằng chẳng dễ tìm. Cô
cũng ngờ vực cuộc tình chóng vánh thì thú vị nỗi gì nếu đối phương chẳng
phải là người khiến cô hào hứng.
Hoàn cảnh thật bất công: trong
khi bạn bè đã kết hôn có thể quan hệ tình dục bất cứ lúc nào họ muốn,
thì Allie và Owen lại phải trải qua vô vàn thử thách và những tình huống
ê chề, đủ để lấp đầy thời lượng 102 phút của bộ phim. Đáng buồn thay,
bất bình đẳng này là hoàn toàn có thật. Các nhà nghiên cứu nhận thấy
những người độc thân thỏa mãn trong đời sống tình dục thường có mức độ
hạnh phúc cao hơn. Thế nhưng, chỉ khoảng 15 đến 30 phần trăm người độc
thân thực sự có đời sống tình dục: chẳng cần lệnh cấm nào thì đông đảo
những người không có bạn đời cũng phải kiêng khem chuyện chăn gối.

|
Allie và Owen dường như luôn bước đi một mình trên phố hoặc len lỏi
giữa đám đông dửng dưng, chẳng buồn hay biết sự hiện diện của họ
|
Bộ phim thấm đẫm nỗi cô đơn: Allie và Owen dường như luôn bước đi một
mình trên phố hoặc len lỏi giữa đám đông dửng dưng, chẳng buồn hay biết
sự hiện diện của họ. Nhưng họ không chỉ đơn độc vì đang tìm kiếm bạn
đồng hành. Cảm giác lạc lõng ấy còn đến từ một xã hội được những người
có đôi có cặp thiết kế ra và để dành cho họ. Ở nước Mỹ thực tế, người
độc thân thường phải chi trả nhiều hơn cho các nhu cầu thiết yếu như
tiền thuê nhà và thực phẩm. Họ không được hưởng các khoản giảm thuế,
quyền lợi chăm sóc sức khỏe cùng hàng loạt đặc quyền khác dành cho các
cặp vợ chồng. Đồng thời, họ còn chịu áp lực phải chi tiền cho các gói
đăng ký ứng dụng hẹn hò, các sự kiện và những bữa tối sang trọng nếu
muốn thoát khỏi cái gọi là “thuế độc thân”.
Nước Mỹ trong phiên
bản giả tưởng của bộ phim không khác biệt quá nhiều ở điểm này: các nhân
vật liên tục phải đối mặt với những nỗ lực nhằm trừng phạt hoặc trục
lợi từ tình trạng độc thân của họ. Một chủ cửa hàng bán chiếc bao cao su
cuối cùng với giá “chặt chém” 200 đôla. Đội quân lừa đảo trên ứng dụng
hẹn hò giăng bẫy những người nhẹ dạ cả tin. Nhân viên tiếp thị của hãng
K-Y chèo kéo người qua đường nhận mẫu thử miễn phí. Các biển quảng cáo
khắp thành phố nhắm thẳng vào người độc thân (Equinox khiêu khích: “Bạn
đã tập luyện cho đêm này rồi mà”; Duolingo thúc giục: “Hãy học ngoại ngữ
cho đêm này đi”). Người xem có cảm giác Allie và Owen đang bị cuốn vào
cuộc đua chuột: chạy đôn chạy đáo tìm kiếm miếng phô mai của đời mình,
nhưng lại mắc kẹt trong mê cung do những kẻ nắm quyền dựng lên để kìm
hãm và bóc lột họ.

|
Allie và Owen đang bị cuốn vào cuộc đua chuột: chạy đôn chạy đáo tìm kiếm miếng phô mai của đời mình
|
Thế là người độc thân phải đối đầu với cả thế giới — và cả với nhau nữa.
Những người mà Allie và Owen gặp gỡ dường như hoặc là đang nhìn họ với
ánh mắt thèm thuồng, hoặc là đối xử tệ bạc với họ (hoặc kết hợp cả hai).
Bản thân hai nhân vật chính cũng có mối quan hệ đối đầu: môtíp quen
thuộc của phim hài lãng mạn, nhưng trong trường hợp này, lý do duy nhất
được đưa ra là Owen đã nôn ngay gần giày của Allie khi họ mới gặp nhau.
(Mà thực ra, ai lại quá bận tâm nếu Callum Turner nôn ngay gần mình chứ?
Nhất là vào một đêm như thế này?) Cả hai liên tục lừa dối, chê bai
ngoại hình và bỏ mặc nhau trong những tình huống ngặt nghèo. Chẳng hề có
sự đồng lòng hay gắn kết nào. Thậm chí chẳng có ai trong bộ phim này tỏ
ra thực sự tử tế cả.
Rốt cuộc,
One Night Only không bàn
luận nhiều về sự lạm quyền của chính phủ hay những niềm vui và nỗi thất
vọng của chuyện tình một đêm. Nó giống một bức chân dung trừu tượng hơn
— khắc họa cảm giác của cuộc sống độc thân. Biên kịch Travis Braun cũng
từng chia sẻ như vậy. Anh nói với
The Hollywood Reporter: “Tôi
muốn viết một bộ phim về sự hỗn loạn như gánh xiếc của chuyện hẹn hò
thời hiện đại.” Và đúng là anh đã khắc họa một gánh xiếc: khung cảnh hỗn
loạn, nực cười, đầy rẫy những nhân vật kỳ quặc đang ra sức diễn và
tranh giành sự chú ý, nhưng chẳng bao giờ che giấu được nỗi buồn man mác
không thể chối bỏ.

|
One Night Only vẫn lột tả được những khía cạnh chân thực về nỗi lo
âu và áp lực của cuộc sống độc thân hiện đại. Các cơ hội có thể vừa
nhiều vô kể nhưng cũng vừa kém hấp dẫn vô cùng. Không thử thì sợ bỏ lỡ
cơ hội, nhưng thử rồi thì kết cục có khi còn tệ hơn
|
Nếu bộ phim hài hước ngớ ngẩn hơn là sâu sắc, âu cũng là chủ đích của
tác giả. Trong kịch bản của Braun, hành trình độc thân đầy rẫy những
chướng ngại vật tàn nhẫn dường như quá phi lý.
One Night Only
là một trong hàng loạt phim hài về tình dục nhưng cố tình thiếu gợi cảm,
được ra mắt trong vài tháng gần đây; theo cách riêng của mình, các tác
phẩm như
The Invite,
The Drama,
Pillion và
I Want Your Sex
đều là những màn châm biếm những đam mê đi chệch hướng. Tất cả đều
chẳng phải là những bộ phim đầu tiên khai thác sự ngượng ngùng và những
sai lầm trong chuyện tình cảm để tạo tiếng cười. Tuy nhiên, hầu hết các
phim này chẳng hề miêu tả cảnh ân ái thì chớ, lại tập trung hết cả vào
chuyện không có “phản ứng hóa học” giữa các nhân vật hơn là cố cho có
bất chấp. Có lẽ chúng ta đã chạm đến thời điểm mà chuyện hẹn hò thời
hiện đại trở nên gượng gạo và lố bịch đến mức thành ra trào phúng.
One Night Only
còn đi xa hơn thế khi mang lại cảm giác thực sự bài xích tình dục; sự
thấu cảm mà Gluck và Braun dành cho các nhân vật chính lại bị pha trộn
với thái độ phán xét ham muốn tình dục mãnh liệt của các nhân vật phụ.
Bộ phim đã bị chỉ trích là bảo thủ và lạc hậu. Nhưng có lẽ phim chỉ đang
phản ánh quan điểm của chính khán giả — những người vốn hoài nghi tình
dục, yếm thế về chuyện hẹn hò và chẳng còn hứng thú gì với tư tưởng “tự
do yêu đương” nữa.

|
Có lẽ phim đang phản ánh quan điểm của chính khán giả — những người
vốn hoài nghi tình dục, yếm thế về chuyện hẹn hò và chẳng còn hứng thú
gì với tư tưởng “tự do yêu đương” nữa
|
Suy cho cùng, bộ phim khắc họa một viễn cảnh đầy u tối: cảm giác nặng
nề, ảm đạm là tất yếu. Và có lẽ đó chính là khía cạnh gây ấn tượng mạnh
mẽ nhất của tác phẩm.
Dịch: © Yên Khuê @Quaivatdienanh.com
Nguồn: The Atlantic