Movie Blogs

Beauty and the Beast: Bi kịch kẻ phải lòng quái vật

01/04/2017

Một câu chuyện xưa như thời gian, còn gì để đào bới?

Tôi không hỏi Disney, họ luôn biết cách ếm bùa để người ta phải ra rạp, vẩy đũa phép hóa những lâu đài cùng đủ thứ váy áo lộng lẫy ngất ngây... Tôi đang hỏi chính mình, đối diện với một bộ phim không còn gì để úp mở.

Chẳng có gì mới: lâu đài cổ tích đèn hoa tráng lệ, chàng hoàng tử bị giam hãm trong lời nguyền, một cô gái không thèm làm công chúa, những đồ vật biết nói và nhảy múa hát ca. Phù phiếm làm sao, thế nhưng đã có ai ngoảnh mặt làm ngơ trước một đêm vũ hội? Những vị khách không mời không hẹn mà gặp ở cả cổ tích Đông Tây - nàng Lọ Lem ngồi cỗ xe chuột kéo, cô Tấm diện áo đẹp hài thêu từ cốt cá bống đem chôn. Không chờ bà tiên ông bụt, bạn bỏ tiền thì nghiễm nhiên là khách, lại chẳng phải đánh quần đánh áo nhọc công. Và Disney vớ bẫm.

Câu chuyện không mới, chỉ có chính tôi kịp làm mới bản thân bằng rất nhiều trải nghiệm. Tôi nhớ lại thế hệ của tôi khi còn nhỏ, xem đi xem lại con ma vui vẻ Casper rồi chết lịm chỉ vì vẻ đẹp trai mong manh thuần khiết của cậu bé Casper trong vũ hội Halloween cuối phim, những phút giây được trở lại làm người ngắn ngủi. Phép màu ấy dường như đã ám cả sự nghiệp diễn xuất của Devon Sawa, tôi không được xem thêm một phim nào của cậu suốt từ năm 1995 đó cho tới Nikita (2010). Tuổi thơ của tôi lúc nào cũng nhẫn nại cả phim để chờ hoàng tử của mình biến hình như thế, như chờ hoàng tử ếch được cứu bởi một nụ hôn, như cả lâu đài quái vật chờ tiếng yêu chân thành của người đẹp.

Vậy mà tuần rồi thôi, (sau phép biến hình rất "thủy thủ mặt trăng") chàng hoàng tử đầu phim nhứ ra dưới lớp hóa trang trở lại đẹp rạng ngời không tì vết lại chẳng làm tôi rú lên như ngày thơ trẻ. Chết tiệt, tôi bắt đầu thấy nhớ quái vật, và hoàn toàn hiểu được khi Belle thỏ thẻ nửa đùa nửa thật "chàng có nghĩ đến việc để râu không?" Chỉ có thể trách Disney, họ đã tạo ra một quái vật quá ư hoàn hảo, và Dan Stevens, bất chấp bộ đồ nặng nề khoác lên mình phục vụ chuyện hô biến CGI đã diễn quá ư xuất sắc. Đôi mắt xanh buồn sâu thẳm khiến người ta không còn màng để ý tới lớp lông lá, những cái trề môi hờn dỗi đáng yêu, nụ cười nhe nanh mặt thộn lúc nào cũng khiến tôi sặc nước... tất cả đã biến mất không còn một dấu vết khi chàng trở lại làm người!

Chi tiết khiến tôi tâm đắc nhất đó là trong một đại cảnh đoàn tụ hân hoan máy quay lướt qua rất nhiều nhân vật, ngài Cogsworth trong vòng tay ôm của bà vợ đã lập tức thốt lên đến hai lần "biến lại thành đồng hồ đi!" Thật dễ hiểu, bởi vợ của ngài Cogsworth từ đầu phim đã xuất hiện đầy nhỏ mọn, định kiến sặc sụa kiểu thôn quê, và rồi là người hăng máu nhất trong đám dân làng, sát cánh cùng Gaston hô hào đốt phá. Có lẽ khi bị biến thành đồ vật, bị cách ly khỏi đời sống và ký ức của người thân ngoài lâu đài, trong lòng ngài hiệp sĩ đồng hồ chỉ còn lưu lại những hoài niệm mơ hồ và đẹp đẽ. Và hóa ra nỗi sợ lớn nhất bao trùm cả lâu đài nằm trong băng giá đó không phải là việc cơ thể bị đóng khung trong những đồ vật mà là đến cùng sẽ bị biến thành những đồ vật vô tri, không yêu đương, không chọc phá nhau, không ký ức.

Phép màu huyền diệu nào cũng còn những giới hạn, và cuộc đời vốn là được nọ mất kia. Cái "happy ending" đã khắn vào đầu tôi lúc nhỏ giờ đây lại đầy thiếu sót. Tôi ước gì hoàng tử có thể biến đổi qua lại giữa hai vẻ ngoài ấy, để đôi lúc lại mạnh mẽ, vững chãi và hung dữ nhưng đầy trắc ẩn... Chẳng phải Belle đã yêu chàng vì thế ư?

Và chẳng phải Disney cũng làm như vậy nhan nhản đấy thôi, trong các phim của Marvel.



© Hoàng Hà @Quaivatdienanh.com