Bộ phim ly kỳ bí ẩn của Netflix (tựa tiếng Việt
Nghệ thuật lừa dối của Sarah),
với sự tham gia của Shin Hye Sun, kể về người phụ nữ biến sự suy sụp cá
nhân của mình thành một đế chế hàng giả táo bạo — và bằng cách đó, đã
soi gương cho hiện lên một xã hội sẵn sàng đánh đồng ham muốn với bản
sắc.

Ngay từ tập đầu tiên, Sarah Kim (Shin Hye Sun) đã thể hiện tham vọng của
mình bằng hình ảnh. Cô đeo chiếc túi da cá sấu hiệu Hermes Birkin trị
giá từ 90 đến 120 triệu won (63.000 đến 84.000 đôla) — một trong những
chiếc túi hiếm nhất trên thị trường — cùng với một túi xách Dior phiên
bản giới hạn, một trong số chỉ 150 chiếc được phát hành trên toàn thế
giới vào năm 2017. Ngôn ngữ hình ảnh đã khắc họa rõ nét sự xa xỉ như lớp
vỏ bọc, lý lẽ và bản sắc.
Sau đó phim quay ngược lại với Mok Ga
Hui, một nhân cách khác của Kim, làm việc luôn tay tại quầy hàng xa xỉ
trong một cửa hàng bách hóa không có cả thời gian nghỉ ngơi cho đến khi
xảy ra vụ trộm khiến cô gánh khoản nợ 50 triệu won. Cô sa vào vòng xoáy
buôn bán hàng hóa bất hợp pháp, bẫy cho vay nặng lãi và công việc tiếp
viên. Không thể thay đổi thực tại, cô đổi danh tính thành “Sarah Kim”
giả và cho ra mắt Boudoir, một thương hiệu xa xỉ giả mạo với nguồn gốc
châu Âu được bịa đặt. Thương hiệu này bán những chiếc túi xách, lắp ráp
tại Hàn Quốc từ phụ kiện Trung Quốc với giá chỉ 200.000 won, nhưng lại
được bán với giá lên tới 100 triệu won mỗi chiếc.

|
Gánh khoản nợ 50 triệu won, Mok Ga Hui (Shin Hye Sun) sa vào vòng xoáy buôn bán hàng hóa bất hợp pháp, bẫy cho vay nặng lãi
|
Phương pháp của cô không chỉ đơn thuần là lừa đảo. Cô dựng lên một câu
chuyện hư cấu, xây dựng thương hiệu Boudoir như một nhãn hiệu cao cấp
với truyền thống hàng trăm năm và được hoàng gia Anh chứng nhận. Cô gieo
rắc tin đồn trong giới thượng lưu rằng phụ nữ thực sự giàu có đều mang
túi Boudoir và tung hàng giả ra thị trường để tạo nhu cầu lan truyền. Cô
áp đặt giới hạn số lượng khách hàng vào cửa hàng của mình ở
Cheongdam-dong, khu phố thượng lưu của Seoul, để tạo ra những hàng dài
người xếp hàng và sau đó đốt số hàng còn lại để duy trì tính độc quyền.
Đây không chỉ là một trò lừa đảo mà còn là bài học bậc thầy về tâm lý
khát vọng.
Ngay cả khi bị cảnh sát thẩm vấn về tội lừa đảo, Kim
vẫn đáp trả một cách bình tĩnh và thách thức, hỏi: “Nếu các ông không
thể phân biệt hàng giả với hàng thật, thì làm sao các ông biết đó là
hàng giả?” Câu hỏi này mang tính chất khiêu khích triết học hơn là bào
chữa pháp lý, thách thức chính nền tảng của ý nghĩa về tính xác thực
trong một thế giới tiêu dùng.

Nhà phê bình văn hóa Jung Duk Hyun miêu tả Kim là “quái vật được sinh ra từ ảo tưởng và khát vọng xa xỉ.”
“Từ
giấc mơ ngắm nghía túi xách ở quầy hàng xa xỉ đến nỗi tuyệt vọng vì nợ
nần, cô ta tự tái tạo bản thân, tạo ra những món hàng giả không thể phân
biệt được với hàng thật. Lừa đảo trở thành một hoạt động kinh doanh và
hàng giả biến thành hàng xa xỉ. Cái làm cho ảo ảnh này trở thành hiện
thực không chỉ cô ta, mà còn là ham muốn của tất cả mọi người,” Jung Duk
Hyun nói.
“Đến một lúc nào đó, các nhà đầu tư, chủ cửa hàng và
đồng phạm đều biết Sarah Kim là kẻ lừa đảo — nhưng không ai tự nhận mình
là nạn nhân. Làm vậy có nghĩa là phải đối mặt với chính sự thèm muốn
hàng giả của họ, giống như những người mua cố tình phớt lờ sự thật về
món hàng giả đắt tiền của họ.”

|
Không thể thay đổi thực tại, cô đổi danh tính thành “Sarah Kim”
|
Bộ phim gây xôn xao dư luận vì nó phản ánh một vụ bê bối có thật.
Năm
2006, một thương hiệu ma mang tên Vincent & Co. được quảng cáo là
nhà sản xuất đồng hồ Thụy Sĩ lâu đời có quan hệ với hoàng gia châu Âu,
nhưng trên thực tế, những chiếc đồng hồ này được lắp ráp từ các linh
kiện Trung Quốc với chi phí sản xuất từ 80.000 đến 200.000 won. Chúng
được bán với giá lên tới 97,5 triệu won mỗi chiếc tại Cheongdam-dong.
Người nổi tiếng và giới thượng lưu xếp hàng để sở hữu chúng. Khi vụ lừa
đảo sụp đổ, hầu hết nạn nhân chọn cách im lặng thay vì thừa nhận mình đã
bị lừa và chịu xấu hổ.
Người bình thường nhận thức và phê phán ảnh hưởng xã hội của hàng xa xỉ, nhưng vẫn tham gia dù chỉ trích.

|
và cho ra mắt Boudoir, một thương hiệu xa xỉ giả mạo với nguồn gốc
châu Âu được bịa đặt. Thương hiệu này bán những chiếc túi xách, lắp ráp
tại Hàn Quốc từ phụ kiện Trung Quốc
|
Hannah Choi, một người Mỹ gốc Hàn ngoài 30 tuổi, đã mua được một chiếc
túi Birkin chính hãng năm ngoái và miêu tả quá trình này không hề đơn
giản. “Một chiếc túi xa xỉ như thế này không phải có tiền là mua được
đâu.”
Cô miêu tả chi tiết “nghi thức” mua sắm tại Hermes, nơi
khách hàng thường mua áo khoác, quần áo, giày dép và đồng hồ không sản
xuất đại trà, đồng thời xây dựng mối quan hệ tốt với nhân viên bán hàng
để được giới thiệu túi xách, trong khi thương hiệu đánh giá xem khách
hàng đó có phù hợp với hình ảnh khách hàng mục tiêu mà họ hướng đến hay
không.
“Đó là hiện thân của đẳng cấp,” Choi nói.

|
“Từ giấc mơ ngắm nghía túi xách ở quầy hàng xa xỉ đến nỗi tuyệt vọng
vì nợ nần, cô ta tự tái tạo bản thân, tạo ra những món hàng giả không
thể phân biệt được với hàng thật. Lừa đảo trở thành một hoạt động kinh
doanh và hàng giả biến thành hàng xa xỉ,...” nhà phê bình văn hóa Jung
Duk Hyun nói
|
Dù vậy, cô cảm thấy mình không có nhiều lựa chọn. “Hàng xa xỉ giống như
tấm thẻ căn cước. Có chúng thì tiêu chuẩn mà mọi người đánh giá tôi
dường như thay đổi. Cách đối xử đương nhiên cũng khác,” cô nói.
Kim
Ji Eun, một người đam mê Chanel ở độ tuổi ngoài 30, đã lý giải điều này
trong bối cảnh văn hóa “định giá tương đối” rộng hơn, mọi người tự đánh
giá bản thân không phải bằng sự hài lòng cá nhân, mà bằng cách so sánh
với người khác.
“Chỉ làm tốt thôi thì không được đâu. Người khác
đặt ra tiêu chuẩn, gây áp lực buộc chúng ta phải vượt trội hơn họ trong
mọi thứ. Lúc còn nhỏ thì là thứ hạng trong học hành; giờ lan sang công
việc, bạn đời, mua sắm,” cô nói.

|
Ngay cả khi bị cảnh sát thẩm vấn về tội lừa đảo, Kim vẫn đáp trả một
cách bình tĩnh và thách thức, hỏi: “Nếu các ông không thể phân biệt
hàng giả với hàng thật, thì làm sao các ông biết đó là hàng giả?”. Ảnh:
Lee Jun Hyuk (ngồi) trong vai thanh tra Park Mu Gyeong
|
“Quần áo đẹp hơn, thu nhập cao hơn, người yêu lý tưởng hơn, hàng xa xỉ -
tất cả đều gắn liền với lòng tự tôn và địa vị. Nỗi sợ bỏ lỡ (FOMO) của
người Hàn Quốc rất mãnh liệt. Như đã thấy trong cơn sốt bánh quy dẻo
Dubai gần đây và cơn sốt chứng khoán, nếu bạn không làm những gì người
khác đang làm, bạn sẽ cảm thấy mình đang bỏ lỡ. Hàng xa xỉ cũng không
khác.”
Nhà phê bình văn hóa Ha Jae Keun xem khao khát này là một
đặc điểm quốc gia, lưu ý rằng người Hàn Quốc ham muốn đồ hào nhoáng một
cách lạ thường.
“Phim thu hút người xem vì phản ánh những vụ bê
bối có thật để châm biếm nhận thức sai lầm của chúng ta về sự xa hoa và
khát vọng vươn lên tầng lớp thượng lưu,” Ha Jae Keun nói.

|
Nghệ thuật lừa dối của Sarah soi gương cho hiện lên một xã hội sẵn sàng đánh đồng ham muốn với bản sắc
|
Diễn xuất của Shin Hye Sun và bí ẩn xung quanh danh tính thực sự của
Sarah Kim là điểm nhấn của bộ phim. Gánh vác phần lớn bộ phim, việc nhận
vai diễn này với Shin Hye Sun không hề dễ dàng.
“Đây là một dự
án khiến tôi phải suy nghĩ, ‘Mình thực sự nên thử thách bản thân với vai
này,’” cô nói. “Thông thường, khi mới đọc kịch bản, bạn có thể nhanh
chóng nắm bắt được xu hướng, tính cách, giọng điệu và logic cảm xúc của
nhân vật. Nhưng với
The Art of Sarah thì không. Vì vậy, rất khó
lập kế hoạch cụ thể cho việc thể hiện nhân vật. Tuy nhiên, câu chuyện
quá hấp dẫn nên cuối cùng tôi đã quyết định nhận vai.”
Để thể hiện một nhân vật luôn khó định nghĩa, Shin Hye Sun đã chọn một phép ẩn dụ duy nhất — thiên nga.

|
Diễn xuất của Shin Hye Sun và bí ẩn xung quanh danh tính thực sự của
Sarah Kim là điểm nhấn của bộ phim. Ảnh: Shin Hye Sun trong một cảnh
quay trên phim trường
|
“Sarah gợi cho tôi nghĩ đến thiên nga,” cô nói. “Duyên dáng và thanh
lịch trên bề nổi, nhưng lại đang vùng vẫy dữ dội dưới mặt nước.”
The Art of Sarah
bổ sung vào chuỗi tác phẩm ngày càng dài của Shin Hye Sun, trong đó cô
khắc họa những người phụ nữ với bản sắc bị rạn nứt hoặc được xây dựng
một cách cẩn thận. Trước đó trong
Dear Hyeri, cô vào vai người
dẫn chương trình bị tổn thương tâm lý và mắc chứng rối loạn đa nhân
cách, và một người có tầm ảnh hưởng sống cuộc sống giả tạo trong phim ly
kỳ
Following.
Khi được hỏi liệu có phải cô cảm thấy thu
hút với những vai diễn như vậy không, Shin Hye Sun thừa nhận cô hiếm
khi nhận ra những khuôn mẫu trong sự nghiệp của mình cho đến khi người
khác chỉ ra.

|
“Sarah gợi cho tôi nghĩ đến thiên nga,” cô nói. “Duyên dáng và thanh
lịch trên bề nổi, nhưng lại đang vùng vẫy dữ dội dưới mặt nước.” Ảnh:
Shin Hye Sun tại buổi đọc kịch bản The Art of Sarah
|
“Nhìn lại, có lẽ đơn giản đó là sở thích cá nhân của tôi,” cô nói. “Tôi
có xu hướng chọn những dự án khiến tôi nghĩ, ‘Diễn xuất trong phim này
sẽ rất thú vị.’ Tôi muốn tích lũy kinh nghiệm thông qua những vai diễn
cho phép tôi thử nghiệm — những nhân vật không theo khuôn mẫu hay dễ
dàng. Đặc biệt là sau khi chuyển sang vai chính, tôi khao khát mạnh mẽ
được thử thách bản thân. Tôi nghĩ điều đó đã định hình con đường sự
nghiệp của tôi một cách tự nhiên.”
Dịch: © Ngân Mai @Quaivatdienanh.com
Nguồn: Korea Times và Korea Herald