Các hãng phim có thể tưởng là cốt truyện thu hút khán giả, nhưng chính những người đứng sau các tác phẩm đình đám như The Odyssey và Obsession mới kéo khán giả quay trở lại hết lần này đến lần khác.
Có lẽ bạn từng nghe điều ngược lại, vậy nên hãy nhìn nhận cho đúng: Mọi người thích đến rạp xem phim.

Mùa hè khác thường này, ngập tràn những kỷ lục và những cột mốc đầu tiên lẫn bất ngờ, là minh chứng. Dưới đây là một vài ví dụ: bộ phim đình đám nhất mùa, dựa trên sử thi ra đời cách đây hàng nghìn năm, đã phá kỷ lục doanh thu vé của chính đạo diễn làm ra.
Spider-Man: Brand New Day trở thành bộ phim có doanh thu phòng vé nội địa cao thứ hai trong lịch sử. Trong khi đó, các tác phẩm do những YouTuber thực hiện —
Obsession và
Backrooms — khiến ngành công nghiệp sửng sốt khi thu về những con số ấn tượng tại rạp, đặc biệt là chinh phục được nhóm khán giả Gen Z tiềm năng. Tính đến cuối mùa hè, doanh thu phòng vé nội địa đã tăng vọt 26,6% so với năm 2025; đáng chú ý hơn, con số này cao hơn 9,4% so với mức trung bình trước đại dịch.
Mỗi khi có điều gì bất thường xảy ra ở Hollywood, thì cả ngành công nghiệp lại chăm chú vào, và các lãnh đạo bắt đầu lên ý tưởng tái lập thành công đó. Điều gì đã thu hút công chúng đến với những bộ phim này, và điều gì sẽ kéo họ quay lại lần nữa?

|
Tom Holland và Zendaya ra mắt Spider-Man: Brand New Day ở Trung Quốc. Người hâm mộ đi xem bộ phim một phần vì họ quan tâm đến mối quan hệ ngoài đời thực của Holland và Zendaya
|
Hollywood nghèo trí tưởng tượng nên thường lấy câu trả lời dễ dãi nhất: Khán giả thích cá mập, vậy hãy cho họ thêm nhiều cá mập. Ngành công nghiệp này đang ám ảnh với “nội dung”, một từ luôn khiến người viết liên tưởng đến những khối hình vô dạng có thể thay thế cho nhau, chỉ để lấp đầy khoảng trống. Thuật toán của các nền tảng trực tuyến vận hành theo lôgic nội dung. Nếu bạn thích phim hành động có nữ chính mạnh mẽ, bạn sẽ thích bộ phim tương tự; nếu bạn hứng thú với câu chuyện về những người giàu bất hạnh ở chốn xa hoa, đây sẽ là 50 lựa chọn tiếp theo. Toàn những nội dung để lấp đầy thời gian trong ngày của bạn, cái sau cũng đem lại thỏa mãn như cái trước.
Trong quá trình phát triển phim, điều này đồng nghĩa với việc chúng ta có những phim ăn theo, với chất lượng thường giảm dần theo thời gian. Sau
Paranormal Activity là hàng loạt phim kinh dị phong cách camera giám sát, trong khi
Get Out mở đường cho nhiều năm phim kinh dị “nâng tầm”, mang tính xã hội. Sau
Barbie, Mattel bắt đầu phát triển các phim dựa trên Polly Pocket và Hot Wheels.

|
Ngành công nghiệp này đang ám ảnh với “nội dung”. Thuật toán của các nền tảng trực tuyến vận hành theo lôgic nội dung
|
Kết quả bấp bênh, và mô hình này dường như đang lặp lại. Đã xuất hiện những thông tin về việc các nhà điều hành yêu cầu nhân viên trẻ lùng sục trên Reddit để tìm kiếm
Backrooms tiếp theo, và những nhà làm phim phong cách đa dạng như Steven Spielberg và Zach Cregger được cho là đang chuyển thể các ‘meme’ kinh dị trên mạng thành phim. Cũng nghe ý kiến cho rằng bài học rút ra từ
Brand New Day là khán giả muốn có thêm nhiều siêu anh hùng và các phần tiếp theo. Không chừng ai đó cũng đang cố gắng tìm kiếm một sử thi cổ xưa khác để đưa lên màn ảnh rộng.
Sai hết.
Bài học rút ra từ mùa hè này — mà ngành điện ảnh nên lưu tâm — là, mượn lời trong
The Odyssey, kỷ nguyên của nội dung đang sụp đổ. Dĩ nhiên chúng ta sẽ còn sống chung với nó một thời gian dài nữa. Thuật toán sẽ không biến mất. Nhưng khán giả, đặc biệt là giới trẻ, đang tìm kiếm điều gì khác biệt khi họ đến rạp phim.
Họ tìm kiếm sự kết nối giữa người với người.

|
Christopher Nolan (trái) cùng nhà quay phim Hoyte van Hoytema. Khán giả cảm thấy có sự gắn kết với Nolan
|
Những yếu tố làm nên thành công của
The Odyssey,
Spider-Man: Brand New Day,
Backrooms và
Obsession thoạt nhìn có vẻ hoàn toàn khác nhau: Christopher Nolan tuyển loạt sao cho các phim của mình. Khán giả yêu mến Người Nhện và phim về nhân vật này; thế giới
Backrooms thì đã lan truyền rộng rãi. Và người hâm mộ xem
Obsession, không có ngôi sao lớn nào, trước hết vì ho biết đến đạo diễn qua các video ngắn trên YouTube và sau đó là vì bạn bè không ngừng bàn tán về nó.
Nhưng ở đây có một điểm chung. Khán giả tìm đến phim của Nolan vì họ tin tưởng ông: Dù ông kể câu chuyện gì, họ cũng muốn xem. (Suy cho cùng, tác phẩm trước đó của ông cũng là phim lịch sử về một nhà khoa học u buồn.) Ông xây dựng lượng khán giả theo thời gian bằng cách mang đến, về bản chất, những bộ phim nghệ thuật chiều lòng đám đông. Cũng như đạo diễn Curry Barker của
Obsession và đạo diễn Kane Parsons của
Backrooms đã gầy dựng được lượng khán giả trên mạng sẵn sàng ủng hộ cho màn ra mắt tác phẩm điện ảnh đầu tay. Khán giả cảm thấy có sự kết nối với các nghệ sĩ, bất kể họ muốn làm gì.

|
Curry Barker của Obsession (trái) và đạo diễn Kane Parsons của Backrooms đã gầy dựng được lượng khán giả trên mạng sẵn sàng ủng hộ cho màn ra mắt tác phẩm điện ảnh đầu tay
|
Ở đây cũng có mối liên hệ với
Spider-Man: Brand New Day: trong khi các phim siêu anh hùng khác gần đây gặp nhiều chật vật, tác phẩm này thành công vì công chúng yêu mến hai diễn viên chính, Tom Holland và Zendaya, và tình cảm ấy hòa quyện với sự công nhận tài năng diễn xuất của họ trong vai Peter Parker và M.J. Mối quan hệ ngoài đời thực của họ đã tạo ra quan hệ xã hội một chiều từ fan trong nhiều năm, nhất là ở giới trẻ, và điều đó mang lại chiều sâu cảm xúc cho mối quan hệ trên màn ảnh.
Đó là yếu tố đầu tiên: khán giả muốn xem phim vì họ cảm thấy có sự gắn kết hoặc đồng điệu với những người đứng sau bộ phim đó. Đây là kết nối nhân văn phổ biến, tựa như kết nối nảy sinh giữa nhạc sĩ với người hâm mộ, hay giữa tác giả với độc giả. Ít có nhà làm phim tên tuổi nào duy trì được mối quan hệ như vậy với khán giả đại chúng ở quy mô lớn — có lẽ là Greta Gerwig, Ryan Coogler hay Jordan Peele. Họ đều đã nỗ lực xây dựng cộng đồng khán giả, và đây cũng chính là điều mà những nhà làm phim mới nổi, ít người biết như Parsons và Barker đem đến.

|
Obsession tiếp tục tăng qua từng tuần
|
Và đây chính là lý do tại sao bài học từ mùa hè 2026 không phải là biến thêm nhiều chủ đề trên Reddit thành phim. Thay vào đó, hãy tìm kiếm thêm những nhà sáng tạo — dù truyền thống hay phi truyền thống — những người đã nuôi dưỡng được một lượng người theo dõi, và như cách nói trên TikTok, hãy để họ tự do thể hiện bản thân. Áp đặt nội dung chẳng mang lại ý nghĩa so với tạo điều kiện cho nghệ sĩ làm những gì họ giỏi nhất cho lượng khán giả mà họ đã thấu hiểu. Vẫn còn một yếu tố khác. Nếu khán giả tìm kiếm kết nối giữa người với người, thì chuyện đó không chỉ kéo dài từ ghế ngồi đến màn ảnh. Nó còn là sự kết nối giữa những người ngồi xem với nhau.
Một lần nữa bạn có thể thấy điều này qua hiện tượng
Backrooms và
Obsession, khi lượng khán giả vượt xa mong đợi — và, trong trường hợp của
Obsession, con số thực sự tiếp tục tăng qua từng tuần. Chúng ta muốn trở thành một phần của chuyện gì mà những người khác đang bàn tán, suy ngẫm và chia sẻ. Một đoạn trailer có thể gây chú ý, nhưng chính những cuộc trò chuyện và những lời giới thiệu cá nhân (và tâm lý sợ bỏ lỡ) mới thực sự kéo người ta đến rạp.

|
Suy luận — một cách sai lầm — rằng giới trẻ thích xem phim ở nhà hoặc trên điện thoại hơn, các hãng phim đã rút ngắn thời gian giữa bản phim ở rạp và bản kỹ thuật số
|
Để làm được điều này, các bộ phim cần có thời gian chiếu rạp lâu hơn, vốn là chuyện các hãng phim đã chủ động hạn chế trong những năm gần đây. Suy luận — một cách sai lầm — rằng giới trẻ thích xem phim ở nhà hoặc trên điện thoại hơn, họ đã rút ngắn thời gian giữa bản phim ở rạp và bản kỹ thuật số. Tất nhiên, điều này làm giảm giá trị trải nghiệm tại rạp. Nhưng nó cũng có nghĩa là đến khi khán giả nghe nói về một bộ phim, thì chuyện đã quá muộn. Để một bộ phim tạo được sức hút, nó cần phải có sẵn ở rạp. Trong thế giới chúng ta đang sống hiện nay, thời gian chiếu rạp dài hơn mới là sức mạnh.
Đó là vì mọi người không chỉ muốn có phần trong cuộc trò chuyện; họ thực sự muốn ở trong rạp cùng những người khác. Đám đông xem phim kinh dị trân trọng cảm giác cùng hét lên sợ hãi với người xung quanh. Khán giả xem
Spider-Man: Brand New Day đã cùng kinh ngạc và thậm chí cùng khóc. Khán giả nỗ lực săn vé xem
The Odyssey trên những màn ảnh lớn nhất có lẽ vì trải nghiệm ở rạp thực sự quan trọng.

|
Khán giả nỗ lực săn vé xem The Odyssey trên những màn ảnh lớn nhất có lẽ vì trải nghiệm ở rạp thực sự quan trọng
|
Bốn bộ phim này không phải là những ví dụ duy nhất, nhưng chúng đầy thuyết phục, và tiêu biểu cho một xu hướng đang trỗi dậy rõ nét tại các rạp chiếu và xa hơn nữa. Chúng ta đang sống trong kỷ nguyên hậu nội dung. Phim ảnh không còn trở nên đình đám chỉ vì nội dung. Chúng thành công vì người làm ra chúng và những ai đang nói về chúng, bởi vì chúng ta muốn có cái cảm giác được kết nối. Và rạp chiếu phim được xây dựng để đáp ứng nhu cầu đó.
Dịch: © Minh Phát @Quaivatdienanh.com
Nguồn: The New York Times